Bỗng Nhiên Tôi Có Bạn Trai - Chương 1: Bỗng Nhiên Tôi Có Bạn Trai
Cập nhật lúc: 2025-07-08 22:20:51
Sau khi say rượu, thằng em – Dư Châu – bế con ch.ó nhà nhảy điệu valse, lên bàn giả nam thần cổ trang.
vớ lấy cái gối ném thẳng mặt nó, đuổi nó khỏi tầm mắt về phòng khách sạn chuẩn ngủ.
Tuy nhiên, kiểu “bạo lực lạnh” đó khiến Dư Châu chịu nổi, nó chạy phòng quậy tiếp.
Nó khoe tỏ tình thành công với nữ thần của – cũng là bạn – trêu vì bạn trai.
Sức chịu đựng của cũng giới hạn.
gượng, chuẩn chuẩn tặng nó một cái tát thì lời cảnh báo như tiếng quỷ từ cô bạn vang lên trong đầu:
“Nếu để gương mặt em phá tướng…”
“Dư Vãn, toi đấy!”
Cái tát chuyển thành cú đ.ấ.m mạnh vai nó, tức giận gằn giọng:
“Giỏi thì kiếm bạn trai cho chị mày ?!”
“Mấy chuyện đó dễ !”
Dư Châu với ánh mắt từ sợ hãi, sốc và cuối cùng là tin nổi: “Cô chị !”
Nó rơm rớm nước mắt, nghẹn ngào: “Chị giờ tát mặt thôi mà!”
liếc nó bằng ánh mắt đầy khinh bỉ. Về nhà con.
Dư Châu cụp mắt im lặng một lúc, đang nghĩ gì.
Rồi ánh mắt nó bừng sáng như quyết tâm, lên xoay chạy — từng động tác uyển chuyển như múa ba-lê.
thở dài, cố chợp mắt .
Chỉ yên tĩnh chút thì nó gọi:
“Chị! Mau dậy! Em tìm bạn trai cho chị !”
Nó kéo khỏi giấc ngủ một cách thô bạo. tức giận đến nỗi run , tóm lấy cổ áo nó, nghiến răng :
“Mày tìm ai thì liên quan gì tới chị đây?!”
“Dư Châu, nếu còn chị mất ngủ nữa, tin chị cho mày ăn đòn luôn đấy!”
Dư Châu siết mạnh đến mức mắt đỏ hoe, la hét gọi cứu: “Anh rể! Cứu em với!”
Lời dứt, khí như đông đặc .
mấy bận tâm, tưởng nó đùa, liền càu nhàu:
“Anh rể? Mơ ! Anh rể mày ung thư c.h.ế.t lâu ! Chẳng ai chăm lo cho mày nữa ! Chuẩn ăn đòn !”
“Cạch—”
Vừa dứt lời, tiếng đồ vật rơi vang lên từ phòng khách.
giật ngẩng đầu, lập tức đơ .
02
Chàng trai trai đang trong phòng khách – chứng kiến bộ sự hỗn loạn – chỉ liếc một cái, mím môi đầy gượng gạo.
Bầu khí trong phòng trở nên ngượng ngùng và yên tĩnh đến khó chịu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bong-nhien-toi-co-ban-trai/chuong-1-bong-nhien-toi-co-ban-trai.html.]
Rõ ràng cũng bối rối, quấn mỗi chiếc khăn tắm, Dư Châu lôi sang tận đây.
Nhìn đôi mắt đen sâu lờ mờ của , sững .
Ngũ quan sắc nét, đường nét gương mặt rõ ràng, ánh trăng phủ lên làn da dịu dàng.
Ôn hòa và trong trẻo.
Trong khoảnh khắc, một cái tên bất chợt hiện lên trong đầu .
Giang Tri Hành — nam thần nổi tiếng nhất trường đại học, cũng là thầm thương suốt ba năm.
Vì quá điển trai, tên luôn xuất hiện tường confession. Ba năm , từng ai xin liên lạc của . Nam thần trong mơ, xa vời tưởng.
chợt nhớ cảnh mới nãy túm áo Dư Châu mắng um sùm…
Liệu thấy hết ?
Một cảm giác hổ tràn ngập khắp .
Không hiểu Dư Châu chính xác tìm đúng thích giữa bao nhiêu .
vội lấy chăn che , chỉnh mái tóc rối loạn, từ tốn trèo xuống giường với dáng vẻ cố duyên.
định để ấn tượng trong đầu gặp nam thần, mà quên mặc bộ đồ ngủ sọc như tù nhân, tóc đen dài thẳng thượt, trông y hệt nhân vật kinh dị.
Giang Tri Hành cách ăn mặc, vẻ sửng sốt.
ngại ngùng đến mức run run: “Xin nhé, nó say , phiền nghỉ ngơi. Em tiễn về nhé.”
“Không , phiền .” Anh nhẹ nhàng lắc đầu, giọng mềm mại như tiếng suối mát.
ngẩng đầu, đối diện ánh mắt mỉm, ánh trăng chiếu lên cơ bụng lấp lánh giọt nước.
Tim như ngừng đập vài nhịp.
Không khí lúc nên thơ, đáng lẽ là khoảnh khắc ngọt ngào.
Nếu Dư Châu phá đám bên cạnh.
“Không———!”
“Anh—rể!!! Anh mà , em sống ?!”
“Anh , chị em sẽ ‘thương’ em c.h.ế.t mất!”
Dư Châu gào thét, cuối cùng còn nhòe nước mắt.
Giang Tri Hành phủ nhận danh xưng “ rể”, thậm chí cơn của Dư Châu, miễn cưỡng cho nó thông tin liên lạc.
Trước khi , ánh mắt dừng như gì, lắc đầu, để một câu: “Tạm biệt.”
gượng gạo vẫy tay, cố giữ bình tĩnh trong lòng vỡ bung:
“Tạm biệt…”
Dư Châu tất kết bạn thì lập tức chuyển WeChat của cho .
còn kịp phản ứng thì gửi lời mời kết bạn.
Avatar WeChat của là hình một bé nhỏ cầm ô ngắm tuyết rơi, cô đơn như đang đợi ai đó.
Chưa kịp nghĩ nhiều, Dư Châu gửi tin nhắn thoại cho Giang Tri Hành: