CẨM HOÀ - Chương 3
Cập nhật lúc: 2025-07-31 21:46:23
Quyền khuynh triều dã, chỉ một , muôn vạn , nhưng việc đầu tiên Giang Mặc Ngôn khi trở thành tể tướng, chính là trừ khử bộ tộc họ Sở.
Kiếp , đừng hòng mà tiến tới vị trí đó.
Đang chuyện, Giang Mặc Ngôn tiến , đằng theo đuôi là Thẩm Mộc Nhu.
Hắn xuất hiện liền thẳng đến chỗ , đưa cho một chiếc trâm bằng vàng nạm ngọc, con bướm bằng ngọc miếng ngọc bích chạm khắc sống động, sợi dây vàng quấn quanh chạm trổ hoa đào, là tốn ít công sức.
Hắn tình cảm , nhỏ giọng với :
"Cẩm Hòa, hôm đó là đúng, gì chọc tức nàng , chiếc trâm vốn là tặng nàng món quà bất ngờ cho lễ cập kê tháng , giờ đưa cho nàng quà tạ tội, mong nàng đừng giận nữa."
Xung quanh đều đưa mắt , lộ vẻ hâm mộ.
Đều thì thầm cực kỳ cưng chiều , còn thanh mai trúc mã tình cảm sâu đậm.
Ta nếu nhờ sống , chỉ sợ sẽ vẻ giả vờ si tình đó của cho bất chấp tất cả.
Đối diện với đôi mắt chan chứa tình cảm của , đây cứ mỗi khi như thế, đều sẽ đỏ mặt , giờ trong lòng đau giận, đưa tay nhận lấy chiếc trâm.
Muốn ngay lập tức đ.â.m mắt , giải tỏa sự tức giận trong lòng .
Cho đến khi thấy Thẩm Mộc Nhu lưng , mạnh tay bẻ gãy cành hoa đào, chằm chằm chiếc trâm tay , vẻ đố kỵ trào ngoài, mới tỉnh táo .
Ta thu cảm xúc, môi nở một nụ vui vẻ, "Giữa chúng chẳng hiềm khích gì, đừng bận tâm."
Hắn đưa tay đeo cho , nghiêng đầu, "Món đồ như , tất nhiên giữ đến lễ cập kê mới đeo."
Lời dứt, trong mắt Thẩm Mộc Nhu lóe lên tia tàn độc.
Xem chủ động tạo cơ hội cho .
Chương 6.
Thẩm Mộc Nhu hẹn một con đường nhỏ vắng vẻ để gặp mặt, sai truyền lời rằng Giang Mặc Ngôn hẹn gặp mặt.
Vừa gặp , nàng liền bằng ngươi mắt đầy thù địch, với : "Ngươi căn bản xứng với Mặc Ngôn."
Ta lạnh nàng , "Ồ? Vậy ai xứng với , ngươi ?"
Ta gần nàng một bước, nâng mặt nàng lên, lời lẽ khinh thường:
"Dựa cái gì, dựa khuôn mặt xinh nhưng vô cùng thô tục của ngươi ư? Hay là dựa phận tù tội của ngươi ?"
Nàng chọc giận đến nỗi đỏ bừng cả mặt, thấy mà thích thú quá.
"Ngươi quá ác độc, thấy nhục mạ cũng chịu cứu giúp, giờ dựa phận con gái của tướng quân để hạ thấp , ngươi lấy tư cách gì mà xứng với như ?"
"Các ngươi đúng là xứng với ."
Đều giống như một lũ cáo mang lòng hiểm độc, lấy oán báo ơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cam-hoa/chuong-3.html.]
Ta dừng một chút, đổi giọng,
" đây, quá yêu , lấy mà."
"Đó là ngươi lừa gạt, nếu ngươi là một nữ tử rắn độc, chắc chắn sẽ cưới ngươi."
Nói , nàng liền tháo chiếc trâm đầu xuống, cứa lên cánh tay của .
Nàng cứa lóc, "Sở tiểu thư, nô tì thật sự cố ý quyến rũ hầu gia, xin hãy tha cho nô tì, đừng hành hạ nô tì nữa, nô tì ."
Ta điềm đạm hành động của nàng , rốt cuộc là đủ nhẫn tâm, vẫn giữ khuôn mặt như hoa như ngọc .
"Để giúp ngươi , thế thì đủ."
Ta đưa tay đoạt lấy chiếc trâm trong tay nàng , đầu tiên cứa mạnh mặt của nàng , một vết sẹo sâu đến tận xương.
Nàng thét thảm một tiếng, giả vờ, đưa tay sờ thử vết sẹo mặt, thấy một tay đầy máu.
"Ngươi dám thế ? Ngươi dám hủy mặt ."
Nàng tức giận đến phát run, như phát điên lao về phía , dù cũng là con gái của tướng quân, kiếp nếu hạ thuốc, thì lấy gì mà kiềm .
Ngay lập tức đá một cước n.g.ự.c nàng .
Nàng ngã quỵ nền đất như một con ch.ó ghẻ, cắn răng thở hổn hển.
Ta giẫm lên lưng nàng đưa tay nâng cằm, trái .
"Ta trời sinh thích sự đối xứng. Gương mặt ngươi chỉ một vết sẹo, thật chẳng . Để thêm bên còn ."
Nàng trừng mắt , "Ngươi dám!"
Ta chậm rãi lau vết máu, cắm trâm của nàng lên đầu, lấy cây trâm mà Giang Mặc Ngôn tặng, tạo thêm một vết sẹo mặt nàng .
"Á!"
Ta đây cái gì dám?
Nếu nàng còn chút tác dụng, hận thể lăng trì nàng ngay.
Nhìn hai vết sẹo đối xứng mặt nàng tâm trạng cũng thấy dễ chịu hơn nhiều.
"Mặc Ngôn sẽ tha cho ngươi."
"Chậc chậc, gương mặt đều hủy , ngươi lấy gì hấp dẫn hả?"
"Ta gi//ết ngươi."
Nàng đất vùng vẫy, gào thét điên cuồng, chẳng còn nhớ đến bộ dạng yếu đuối giả tạo lúc nãy nữa.
Ta thấy tiếng bước chân đang tới gần.