CẢM ƠN ĐÃ XUẤT HIỆN TRONG CUỘC ĐỜI CỦA ANH - Chương 2
Cập nhật lúc: 2025-07-09 04:43:05
Cuối tuần, khi đang trợ giảng ở võ quán thì Giang Dự xuất hiện.
Cậu bước mà chỉ ở ghế dài ngoài cửa, chống cằm lặng lẽ phòng học.
Lúc nghỉ giải lao, cầm cốc nước ở cửa:
“Sao chỗ ?”
“Bí mật.”
“Tìm việc ?”
Giang Dự bật , ánh mắt đầy trêu chọc:
“ là đến tìm ?”
Tên đúng là đáng ăn đấm, chẳng trách ngoài trường nhiều đánh như .
cũng bật :
“Vậy là đăng ký học lớp ? Giá ưu đãi cho bạn học, giảm cho 20%.”
cứ nghĩ với cái miệng lém lỉnh của , chắc chắn sẽ mặc cả thêm vài câu.
Ai ngờ chỉ tay lớp học, nhướn mắt hỏi :
“Còn thì giảm bao nhiêu?”
theo hướng tay chỉ, là Hà Dĩ Hằng.
Chàng trai cao gầy nổi bật giữa đám học sinh nhỏ.
“Cậu giảm 50%.”
Giang Dự hừ lạnh một tiếng:
“Cũng là bạn học, tại giảm 50% còn chỉ 20%?”
Hà Dĩ Hằng là học bá nổi tiếng trong trường, gương mặt quen thuộc ở các buổi lễ khen thưởng, Giang Dự cũng gì lạ.
“Cậu còn giá thanh mai trúc mã nữa cơ.”
Giang Dự sững trong giây lát, nghiến răng :
“Kệ là thanh mai thanh mã gì, cũng giảm 50%!”
Nhìn kiểu chẳng giống đến đăng ký học võ, mà như đến gây chuyện thì đúng hơn.
“Được , thẻ gì? Bên thẻ tháng, thẻ quý…”
“Làm luôn thẻ mười năm.”
Mười năm? Cậu tính mười năm dẫn con đến học chung chắc?
“Giang Dự, học hành kém như chắc là do não vấn đề nhỉ?”
Ngay ngày đầu tiên đến võ quán, Giang Dự đòi thách đấu với .
Chỉ vì mỉm gọi một câu “tiểu sư ”.
“Nếu thắng, gọi là .”
rằng, tay là một cú vật qua vai.
“Đợi lúc nào thắng hẵng .”
Năm phút , trong tiếng hò reo cổ vũ của đám trẻ con, Giang Dự hết đến khác bò dậy từ sàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cam-on-da-xuat-hien-trong-cuoc-doi-cua-anh/chuong-2.html.]
“Đánh nữa!”
Bịch!
“Đánh nữa!”
Bịch!
Giang Dự mặc võ phục, vật sàn thở hổn hển, mồ hôi ướt đẫm.
“Thịnh Nam, dáng vẻ ngoan ngoãn của đây là giả đúng ?”
“Có ngoan nghĩa là yếu? Còn , trông thì vẻ ngổ ngáo, nhưng thật chỉ là gà mờ.”
Giang Dự nghiến răng bò dậy, giận dữ buông lời thách thức, nhất định mấy tháng nữa sẽ đánh bại .
nhiệt tình đề xuất khóa huấn luyện đặc biệt:
“Giá bạn học ưu đãi, chỉ giảm 12%. sẽ bảo ba dạy riêng cho .”
Ánh mắt sáng rực lên, do dự hỏi:
“Học mấy tháng là đánh thắng cô ?”
Lúc , Hà Dĩ Hằng, từ đầu cạnh cửa sổ quan sát lặng lẽ, lên tiếng đúng lúc:
“Cậu dù luyện thêm hai năm nữa cũng chắc thắng nổi .”
, một kẻ học võ nửa chừng như , dù học cấp tốc thế nào cũng thể trong vài tháng ngắn ngủi mà vượt qua , thấm nhuần từng chiêu thức m.á.u thịt từ nhỏ.
Ba từng , thiên phú trong võ học.
Ngay cả Hà Dĩ Hằng, luyện võ từ nhỏ với , dù lợi thế là nam giới, cao hơn và mạnh hơn, cũng chắc đánh thắng .
Giang Dự hừ lạnh:
“Vậy thì học cái khóa huấn luyện đó còn ý nghĩa gì?”
ngoan ngoãn mỉm :
“Tiền bỏ đủ thì, cho dù thắng … cũng thể nhường thua mà.”
Từ khi thẻ ở võ quán, Giang Dự còn rủ đánh , cũng mời ăn nữa.
Tan học xong là lập tức chạy tới chờ cửa lớp , một lòng một chỉ để ép gọi là “”.
“Đi nào, thử chiêu mới của xem.”
Thời gian lâu dần, ngay cả bạn cùng bàn cũng bắt đầu trêu :
“Thịnh Nam, ghê thật đấy, học bá Hà Dĩ Hằng đủ, giờ còn thêm cả đại ca học đường Giang Dự. Hai trai vây quanh, cảm giác chắc sướng lắm hả?”
Thật ngờ, mối quan hệ ba chỉ đơn giản là cùng đường về nhà, hiểu lầm thành thế .
Trên đường về, khéo léo với Giang Dự:
“Sau tan học cứ về thẳng võ quán là , cũng ngày nào cũng qua đó, cần đợi .”
Tưởng sẽ hiểu ý tứ trong lời , ai ngờ chỉ tay sang phía Hà Dĩ Hằng, hằm hằm hỏi:
“Vậy tại ngày nào cũng cùng ?”
Hà Dĩ Hằng bên cạnh, chẳng thấy gì .
Dù gì thì chúng cũng quen từ mẫu giáo, hồi nhỏ còn nắm tay học về.
Tiểu học, trung học đều học cùng trường, mỗi khi rảnh rỗi là ba bắt đến võ quán luyện tập một hai tiếng để rèn luyện sức khỏe.
Quan trọng nhất là…
Hà Dĩ Hằng thản nhiên chỉ khu chung cư bên cạnh võ quán:
“Vì nhà hai đứa cùng ở một tòa.”