Cô nàng lễ tân ngốc nghếch của tôi - 7
Cập nhật lúc: 2025-07-08 22:48:54
Việc thiết lập trạng thái đóng cửa phòng thường chỉ diễn trong trường hợp khách sạn chỉ còn một vài phòng trống, và thời điểm đó thì trời cũng về khuya, khả năng khách vãng lai xuất hiện là khá cao nên khách sạn giữ một vài phòng để đề phòng những trường hợp bất trắc thể xảy .
Chuyện như thì cũng là hiếm gặp, thế nhưng nó tuyệt đối hề phù hợp với tình huống hiện tại của khách sạn chúng .
Hiện nay đang là giai đoạn mà tình hình kinh tế chung đang khá ảm đạm, một vị khách cũng quý như vàng , thì ai mà nỡ lòng từ chối việc kinh doanh buôn bán chứ?
Chẳng lẽ cần đến tiền lương nữa , cần đến thành tích KPI nữa ?
Hay là do thấy tiền nhiều quá nên cũng đ.â.m phát ngán ?
Thế nhưng cuộc gọi điện thoại lúc nửa đêm từ cấp cho một sự thật rằng: Hoàn là như .
Chuyện là một vị khách hàng thuộc diện VIP, đang sở hữu chiếc thẻ thành viên hạng thượng hạng của khách sạn, định bụng là sẽ đặt một phòng nghỉ tại khách sạn của chúng buổi tối hôm đó.
Ngay khi mới mở ứng dụng đặt phòng thì ông thấy rằng… Tất cả các phòng đều đặt hết, còn sót lấy một chỗ trống nào cả!
Nếu như sự việc chỉ dừng ở đó thì lẽ cũng đến nỗi báo cáo lên tận cấp lãnh đạo, vấn đề ở chỗ là khách đó hiện đang ngay ở quầy lễ tân, thế mà nhân viên lễ tân thì đang ngủ gật một cách ngon lành, thậm chí còn ú ớ trả lời rằng: “Phòng hiện tại đang còn trống nhiều ạ, quý khách đặt loại phòng nào thì cũng đều sẵn hết.”
Vậy thì thử hỏi xem tức điên lên cơ chứ? Liệu phát rồ lên ?
Vị khách đó tức giận quá nên gọi điện thoại thẳng lên tổng đài để mà phản ánh về sự việc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/co-nang-le-tan-ngoc-nghech-cua-toi/7.html.]
Tổng đài đó báo cáo sự việc về cho trụ sở chính, trụ sở chính tiếp tục mắng cho chi nhánh một trận tơi bời thương tiếc, đó chi nhánh gọi điện thoại cho ban lãnh đạo để mà tiếp tục nạt nộ thêm nữa.
Cuối cùng thì ban lãnh đạo trút hết bộ cơn thịnh nộ đó xuống đầu của , mắng chửi xối xả chừa một câu nào cả.
Gương mặt của lúc đó đen sì như là đáy nồi khi xong bộ cái quá trình khôi hài mà khốn nạn , ngay lập tức mở bảng phân công ca trực ở trong nhóm chat chung xem, và cho lắm là đúng ngay phiên trực của Vương Thiến Văn.
Không cần suy nghĩ thêm bất cứ điều gì nữa, bật ngay dậy chạy thẳng một mạch đến khách sạn.
Vừa mới bước đến cửa thì gặp ngay Ôn Minh cũng mới đến đó một bước.
Sắc mặt của lúc trông cực kỳ khó coi, đoán chừng là cũng mới mắng cho một trận nên .
Thế nhưng khi đối diện với gương mặt tỏ đáng thương mà chút sợ sệt của Vương Thiến Văn, thể nào nhịn mà dịu giọng xuống:
“Cô đừng sợ hãi quá, mà.”
khẽ nhíu mày một cái:
“Hả? Không cần sợ hãi ?”
“Cô nhất là nên sợ thì hơn!”
Bốp!
quăng mạnh chiếc túi xách của lên mặt chiếc bàn bằng đá hoa cương, hai tay chống mạnh hông, cơn giận dữ đến mức cho m.áu trong như sôi trào lên từng lớp một: