Thông báo
🔥SUU TRUYEN ĐÃ HOẠT ĐỘNG TRỞ LẠI. CHÀO MỪNG CÁC BẠN ĐÃ ĐẾN VỚI WEBSITE ĐỌC TRUYỆN CHỮ HÀNG ĐẦU.🔥
- Nếu bạn muốn sở hữu 1 website đọc truyện chữ như Suu Truyện thì hãy liên hệ telegram @devdark07. Hoặc qua mail: devdark383@gmail.com

Hai Trái Tim Song Hành - 5

Cập nhật lúc: 2025-07-10 19:56:52

08

 

Từ sớm tinh mơ, Thẩm Triết chút bất an trong lòng. 

 

Thế nhưng trong lòng quấn quýt đòi ngoại thành đua ngựa. 

 

Không thể trái ý, đành xuất môn. 

 

Khi tuấn mã cao lớn của lướt ngang qua một cỗ xe ngựa, bỗng kinh hô: 

 

“Xe ngựa của Tô phủ đó! Hôm nay họ xuất hành rời kinh !” 

 

Sắc mặt Thẩm Triết thoáng biến, vô thức giục ngựa chắn đầu xe. 

 

rèm xe vén lên — bên trong trống

 

Thẩm Triết nhẹ nhàng thở , trong giọng mang theo mấy phần vui mừng mà chính cũng kịp nhận

 

“Tô gia thật vẫn hạ Giang Nam ? Có khi nào đổi ý ?” 

 

“Làm rầm rộ như , mà đến giờ chẳng thấy ai đến đưa cáo biệt của Tô phủ.” 

 

“Ngươi về với Tô Anh một câu, rằng kinh thành là nơi phồn hoa vinh hiển, bao chen đầu đến m.á.u chảy cũng chắc trụ nổi, chớ nên vì chút bốc đồng mà hủy tiền đồ của phụ và ca ca nàng.” 

 

“Hôn sự mà thôi, cưới nàng, chẳng lẽ kinh thành thiếu nam tử tài hoa khiến nàng gả nổi? Mượn biểu ca ứng phó, chẳng trò con nít là gì?” 

 

“Chờ cùng Sương nhi thành xong, rảnh rỗi , nhất định sẽ giúp nàng chọn vài mối hôn nơi kinh thành. Dù gì cũng là thanh mai trúc mã, vẫn mong nàng bến đỗ ấm êm.” 

 

Phu xe tròn mắt , sắc mặt như kẻ ngốc: 

 

nhà chúng chỉ một tiểu thiếu gia thôi, hôm qua mới thôi b.ú sữa đó!” 

 

Thẩm Triết cả kinh: 

 

“Chẳng … đây là xe ngựa của Tô phủ Thái phó ?”

 

Phu xe lắc đầu: 

 

“Là nhà họ Tô mở tiệm dược liệu mà!” 

 

“Ấy chà, công tử chẳng ? Tối qua phủ Thái phó Tô gia mở tiệc tạ biệt, khoản đãi hữu cố giao.” 

 

“Hơn nữa, kinh thành giờ còn Tô phủ Thái phó nữa? Thuyền nhà họ sáng sớm nay rời bến, hôm nay gió bắc, thuận dòng mà xuôi, e là giờ khỏi trăm dặm cũng nên.” 

 

— Vậy còn yến tiệc cáo biệt của nàng? 

 

Hai tay Thẩm Triết run rẩy, giọng nghẹn

 

“Nàng… vì từng với một lời nào cả!”

 

9

 

Xuôi dòng mà , chẳng quá ba ngày tới Dương Châu. 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

Cô mẫu cả đời con gái, xem như ngọc quý trong lòng. 

 

Kiếp , khi Thẩm Triết nuôi ngoại thất, cô mẫu chỉ thẳng mũi mà mắng ba con phố ngơi nghỉ. 

 

Nghe bao dưỡng tiểu quan, bà chẳng nửa lời, liền nhét cho một xấp ngân phiếu: 

 

“Làm nữ nhân bản lĩnh, thì đạp thế tục chân. Một tên đủ thì nuôi mười tên, tiền cô mẫu , miễn A Anh của vui vẻ là .” 

 

Kiếp tái diễn cố tích, nắm lấy tay , thần sắc nghiêm nghị mà

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hai-trai-tim-song-hanh/5.html.]

“Vì nam nhân mà buồn khổ, ắt hao tài tốn của.” 

 

“Giữa buồn lòng và mất tiền, chúng nên chọn khác tổn thương. Khi từ hôn, cho một cú ‘mèo già móng lớn’, đánh cho răng rụng đầy đất!”

 

Thừa lúc phụ và ca ca đang ngắm nghía viện tử, cô mẫu ghé tai thì thầm đầy hứng thú: 

 

“Nam nhân , cô mẫu còn nhiều lắm! Hôm nào dẫn con chọn mười tám kẻ mà nuôi cho sướng. Cô mẫu còn đặc biệt giữ một viện cửa , tiện cho bọn họ ban đêm.” 

 

Bà nháy mắt, vẻ thần bí: 

 

“Loại như họ Thẩm , cũng đấy.” 

 

“Chuyện thế , cô mẫu đây là từng trải, hiểu rõ lắm.” 

 

Ta bật qua nước mắt, trách yêu một câu: 

 

“Cô mẫu, thôi mà!”

 

Cô mẫu trừng mắt lườm , miệng líu lo ngớt: 

 

“Con chê bẩn, chịu lấy. Chỉ chê, một mua tám tên cũng !” 

 

Thấy nhị biểu ca chu đáo tiếp đón phụ trưởng, cô mẫu huých nhẹ khuỷu tay , ghé sát thì thầm: 

 

“Nó cũng tệ, sạch sẽ lắm, cho con chơi đấy.” 

 

Lời dứt, Lục Tinh Hồi như cảm ứng, đột nhiên đầu , ánh mắt chạm ánh của

 

“Thưa mẫu !” 

 

“Rồi , cái đồ vô dụng , chẳng buồn quản con nữa.” 

 

Chờ rơi phía , cô mẫu len lén ghé tai thì thầm: 

 

“Nó thực sự tệ , thuần khiết lắm. Không khoe khoang, nhưng ai tìm tình yêu thuần túy, cứ tìm nó là đúng bài!” 

 

“Thưa mẫu !!” 

 

“Rồi , cứ như gọi hồn c.h.ế.t !” 

 

Chớp mắt một cái, bà nhào đến bên , thần bí ghé tai: 

 

“Nói nhỏ với cô mẫu , con ?”

 

Ta siết chặt khăn tay, mắt lóe lên một tia kiên quyết: 

 

“Muốn!” 

 

Người hát tuồng , Nguyên Hành — !

 

10

 

Ánh sớm ban mai tựa ngọc vụn, rơi lấp lánh gương mặt trắng ngần của Nguyên Hành, phủ một tầng sáng mờ lấp lánh. 

 

Trường bào tung bay, tóc đen phiêu dật, cứ thế an nhàn xếp bằng nơi hành lang, gảy khúc đàn thanh thoát. 

 

Dung mạo kiều diễm, phong thần độc tuyệt, thiên hạ khó tìm thứ hai. 

 

Ta từng thấy một Nguyên Hành như thế. 

 

“Tỷ tỷ?” 

 

Ta chợt ngẩng đầu, bắt gặp đôi mắt ôn hòa nhuốm ý

 

“Thật đấy, theo ?” 

Loading...