Thông báo
🔥SUU TRUYEN ĐÃ HOẠT ĐỘNG TRỞ LẠI. CHÀO MỪNG CÁC BẠN ĐÃ ĐẾN VỚI WEBSITE ĐỌC TRUYỆN CHỮ HÀNG ĐẦU.🔥
- Nếu bạn muốn sở hữu 1 website đọc truyện chữ như Suu Truyện thì hãy liên hệ telegram @devdark07. Hoặc qua mail: devdark383@gmail.com
Tính năng COMING SOON: Phòng Chat Thế Giới

HỈ NỮ LAI NGƯ - CHƯƠNG 4

Cập nhật lúc: 2025-07-10 04:13:32

Ta khẽ chạm chiếc khóa bình an đang đeo cổ.

 

Là vật mà phu nhân ban cho khi còn ở Tây Lăng.

 

Ta tháo khóa xuống, xé một mảnh vạt áo, ném đống tử thi.

 

Làm xong xuôi, lặng lẽ lui đám cỏ dại.

 

Chẳng mấy chốc, họ tìm đến nơi, nhặt chiếc khóa và mảnh vải vụn.

 

Trong bãi tha ma, cũng là tàn chi dã thú gặm nhấm.

 

Hai , im lặng hồi lâu:

 

"Ngươi xem, t.h.i t.h.ể Lai Ngư khi nào sói tha ?"

 

"Nếu thật như , chúng nghĩ cách bẩm báo với phu nhân thế nào đây?"

 

Lát , họ quyết định tìm tạm một xác c.h.ế.t còn nguyên vẹn, y phục tỳ nữ, cào rách mặt, mang về nộp.

 

cũng chỉ roi đòn, nếu nhờ thuốc cứu mạng , dung nhan sớm diện mục phi.

 

Đợi họ ,

 

xuống núi, trời hửng sáng.

 

Lấy bạc giấu trong , mua thuốc trị thương và y phục mới.

 

Trên đường xuất thành sẽ ngang qua Tống phủ.

 

Ta che khăn voan, tiếp tục lên đường.

 

Vài tờ tiền giấy theo gió bay đến, đáp xuống bên chân.

 

Bên cạnh, một đứa trẻ níu tay mẫu hỏi:

 

"Mẫu , họ bày gương đồng đốt tiền giấy phủ , c.h.ế.t chẳng nên treo phướn tang ?"

 

"Con còn nhỏ, hiểu . Đây là trận pháp, tương truyền bày bảy ngày bảy đêm, thể giam cầm linh hồn c.h.ế.t vĩnh viễn ở nơi , muôn kiếp siêu sinh. Chẳng Tống phủ ai khuất mà chịu đối đãi như ."

 

Còn thể là ai ngoài .

 

Không còn Lai Ngư, dùng thủ đoạn giam cầm hồn phách để cầu an.

 

Tro bụi bay cay mắt, đưa tay dụi, lòng còn gợn sóng.

 

Xuất thành dễ hơn nhập thành.

 

Đến bến đò ngoài thành, chỉ còn vé thuyền Vân Thành.

 

Đường sá xa xôi, vợ của lão lái đò đưa cho một chén rượu lạnh.

 

Rượu trong veo, chẳng đục ngầu như lòng .

 

chần chừ uống.

 

Vợ lão lái đò :

 

"Cô nương, cứ uống , rượu say ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hi-nu-lai-ngu/chuong-4.html.]

"Nói thật với cô, Vân Thành còn xa lắm, vé thuyền luôn ế ẩm. Hôm nay cô đến, chỉ còn hai ba tấm vé, coi như cô mang vận may cho chúng ."

 

Lúc mới để ý, khoang thuyền vốn trống , giờ chật ních , lòng khỏi hụt hẫng.

 

Trải qua mấy ngày bôn ba, đến Vân Thành.

 

Vừa khéo gặp dịp lão phu nhân huyện nha mừng thọ, đoàn ngựa thành đông.

 

Ta trộn một đoàn xe, tránh sự kiểm soát.

 

Vào thành , tiên tìm một khách điếm để tạm trú.

 

Việc thể ở lâu dài , còn cần quan sát thêm.

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

 

Mấy ngày mệt mỏi, đêm đến vẫn khó chợp mắt.

 

Mãi mới , ác mộng quấn .

 

Ta mơ thấy những ngày ở Tây Lăng, phu nhân và lão gia mang về phủ, gọi là nữ nhi.

 

Cảnh tượng chợt đổi, thái tử đến Tây Lăng, lão gia phò tá công, ban thưởng. Đêm đó, phu nhân tặng chiếc khóa bình an, khen là tiểu phúc tinh. lời khen dần trở nên vặn vẹo: "Một nha đầu thôn dã cũng xứng nữ nhi Tống gia ? Cũng chẳng soi gương xem phận là gì...".

Rồi vợ của lão lái đò ánh mắt hung ác, túm lấy cánh tay , định đẩy xuống thuyền:

 

"Khách khứa dụ dỗ hết cả , giữ ngươi cũng vô dụng, thấy ngứa mắt lắm, chi bằng ném xuống sông cho cá rỉa!"

 

......

 

Tỉnh giấc, đầu đau như búa bổ, đẩy cửa sổ, ánh dương rực rỡ.

 

Vân Thành xa cách kinh đô.

 

Không thế gia vọng tộc chiếm giữ, tuy chẳng giàu , nhưng dân phong thuần hậu.

 

Sau khi rời khách điếm, mua một căn nhà nhỏ và một mẫu ruộng.

 

Ngày đêm nghỉ.

 

Một một , ăn no mặc ấm vẫn còn dư dả.

 

Xuân đến.

 

Vừa gặp dịp tin vui khoa bảng truyền đến, thêm tin tức về mùa cá bội thu.

 

Ngoài cửa ồn ào náo nhiệt, dường như đang cãi vã.

 

Ta đẩy cửa, hóa Trương Sinh ở đầu thôn thi đậu Trạng nguyên.

 

Còn đang ngã vật xuống đất là Liễu a bà sống cùng với .

 

"Bà lão , bây giờ là Trạng nguyên , lẽ nào mẫu như bà!"

 

"Đừng tưởng rằng cho ăn vài bữa cơm mà thể nhận ."

 

Trước mặt Liễu a bà là một xâu tiền đồng, nhưng tay bà nắm chặt lấy ống quần Trương Sinh.

 

Có ích gì nữa, rốt cuộc vẫn một cước đá văng.

 

Sau khi ồn ào tan , lẳng lặng đóng cửa, thêm một chuyện bằng bớt một chuyện.

 

Không ngờ, đêm đến thôn trưởng đến tìm .

 

Loading...