Thông báo
🔥SUU TRUYEN ĐÃ HOẠT ĐỘNG TRỞ LẠI. CHÀO MỪNG CÁC BẠN ĐÃ ĐẾN VỚI WEBSITE ĐỌC TRUYỆN CHỮ HÀNG ĐẦU.🔥
- Nếu bạn muốn sở hữu 1 website đọc truyện chữ như Suu Truyện thì hãy liên hệ telegram @devdark07. Hoặc qua mail: devdark383@gmail.com

Khi "Tiểu Tam" Và Tôi Cùng Có Bầu - 11

Cập nhật lúc: 2025-07-08 23:28:59

 

đưa tay sờ lên bên má bỏng rát. Người phụ nữ mặt vẫn đang mấp máy môi, nhưng tai ù , còn rõ cô đang gào thét những gì nữa.

Người đường bắt đầu dừng , họ chúng với ánh mắt kỳ lạ, bắt đầu chỉ trỏ, xì xào. Da đầu tê dại, cảm giác như trở một miền ký ức kinh hoàng nào đó, xung quanh , họ vây lấy , ngừng bàn tán…

“Đồ chổi hại ! Hôm nay tao đánh c.h.ế.t mày thì tao !” Thấy phản ứng, Đồng Thiển càng thêm tức giận, giơ tay lên định đánh tiếp.

“Đồng tiểu thư, cô đang ?” Lê Cận Xuyên bất ngờ xuất hiện. Anh túm chặt lấy cổ tay Đồng Thiển, kéo cô sang một bên.

“Lê… Lê viện trưởng,” Đồng Thiển thấy , theo phản xạ lùi một bước, lắp bắp, “ phụ nữ , cô … cô quan hệ mờ ám với vị hôn phu của …”

quan tâm đến chuyện riêng của các ,” Lê Cận Xuyên lạnh lùng cắt lời cô , “nhưng cô nhiều gây rối trong bệnh viện, bây giờ còn hành hung khác ngay cổng. quyền yêu cầu cô rời khỏi đây ngay lập tức.”

“Đừng mà!” Đồng Thiển hoảng hốt. “Lê viện trưởng, sai , xin đừng đuổi , Minh Hạo vẫn cần chăm sóc.”

“Xin .”

“Gì cơ?” Đồng Thiển ngơ ngác.

“Xin cô Chu .”

Đồng Thiển liếc , Lê Cận Xuyên. Cuối cùng, cô nghiến chặt răng, cam lòng buông một câu: “Xin .”

Lúc , Lê Cận Xuyên mới buông tay cô .

Đám đông xung quanh dần tản . thở phào nhẹ nhõm, Lê Cận Xuyên: “Cảm ơn , viện trưởng Lê.”

“Nếu ai bắt nạt cô, hãy đáp trả họ một cách tàn nhẫn hơn. Bởi vì chỉ khi cô đủ tàn nhẫn, khác mới dám bắt nạt cô nữa.” Lê Cận Xuyên đột nhiên một câu đầu cuối.

Gì cơ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khi-tieu-tam-va-toi-cung-co-bau/11.html.]

hiểu đang gì.

“Câu , là chính cô từng với . Cô thật sự nhớ là ai , Chu Thanh?”

chằm chằm gương mặt thanh tú, trắng trẻo của , cố lục lọi trong trí nhớ, nhưng một lúc lâu vẫn thể nhớ từng gặp .

“Viện trưởng Lê, nhận nhầm ?”

“Vậy thì cứ coi như nhận nhầm .” Anh đột nhiên tỏ vẻ bực bội, bỏ .

cũng nghĩ nhiều, mở điện thoại định gọi xe về Thâm Thành.

Không do trời mưa , mà đợi mãi vẫn chiếc xe nào nhận chuyến. Sáng mai còn một cuộc họp quan trọng chủ trì. Đang lúc , Lê Cận Xuyên lái xe đến, dừng ngay mặt .

“Lên xe.”

“Không cần ạ, về Thâm Thành.”

cũng sống ở Thâm Thành, tiện đường.”

Nhìn đôi môi đang mím chặt của , cùng với vẻ mặt như thể đang nợ tám trăm vạn, theo phản xạ lắc đầu: “ nghĩ vẫn nên tự gọi xe thì hơn.”

“Chu Thanh, cô đây gọi xe nửa tiếng , chiếc xe nào đến ?” Anh đột ngột cao giọng, ánh mắt như ăn tươi nuốt sống.

Người , tính tình thật sự quá tệ.

đành miễn cưỡng mở cửa xe .

“Cảm ơn viện trưởng Lê.” lịch sự cảm ơn.

Anh đáp .

Không khí trong xe trở nên ngượng ngùng một cách khó tả. đành dựa ghế, giả vờ nhắm mắt ngủ.

Loading...