KHÔNG GẢ - Chương 7
Cập nhật lúc: 2025-07-08 22:59:23
Ta nghĩ một lát, cố gắng giảng giải đơn giản cho nàng hiểu:
“Bởi vì chúng cùng mang họ Thôi, đều là nữ nhi xuất từ một nhà. Nếu danh tiếng của , khác sẽ nghi ngờ cùng một lối giáo dưỡng, những cô nương khác trong nhà cũng sẽ ảnh hưởng. Không xa, chỉ riêng đại phòng nhà , cũng còn ba . Nếu xử trí khéo, e là liên luỵ đến cả chục nữ nhi khác.”
“Nhà họ Triệu tung lời đồn, chính là ép vì thể diện gia tộc mà buộc gả . cũng thôi — nếu lầm ở phía đối phương, gia tộc cũng sẽ bỏ qua. Nếu giờ lên tiếng, nữ nhân nhà họ Thôi chúng lấy chồng, e là ai cũng sẽ xem thường.”
Đây chính là lợi và hại khi sinh trong một gia tộc lớn.
Gia tộc nuôi dưỡng , để tránh gió mưa, vất vả mưu sinh như Oanh Nhi.
đồng thời, cũng sự tự do của nàng, mà gánh vác trách nhiệm và cả những uất ức vì sự hưng vượng của gia tộc.
Thế gian , vốn dĩ chuyện mà mất.
Oanh Nhi bĩu môi lầm bầm:
“Làm nữ nhi của Hán các thật khổ, ở chỗ chẳng ai để ý mấy chuyện . Nữ nhân cũng thể chủ một nhà, vui là thể đuổi nam nhân tìm khác. Trong trại bọn , ngay cả trại chủ cũng là nữ tử. Nếu vì chữa bệnh cho mẫu , tới đây.”
Nữ tử cũng thể chủ nam nhân — thật khiến hướng tới.
Chỉ tiếc, … sinh ở nơi .
Cuối cùng, trong một đống thiệp mời, chọn buổi tiệc lớn nhất — lớn đến mức nam nữ cùng dự — và Triệu Dục Tông đều sẽ đến, chỉ cách một bức tường viện.
Ta dặn Xuân Hạ Thu Đông:
“Đem hết sở trường của các ngươi , trang điểm cho Oanh Nhi thật khéo — nhất định khiến nàng trở thành giống tiểu thư nhất trong đám nha .”
Oanh Nhi bày vẽ suốt hai canh giờ, mới gật đầu, dẫn nàng và Xuân Chi cùng ngoài.
Vừa tới nơi, quả nhiên ít tiểu thư khuê các lập tức để ý đến nàng.
Tiểu thư nhà họ Liễu thiết với nhất tò mò hỏi:
“Đây chính là nữ tử mà ngoài đồn là ngươi giữ trong phủ? Nhìn qua cũng chẳng giống ngược đãi gì cho lắm.”
Oanh Nhi cất giọng lanh lảnh xen :
“Ngược đãi ? Là tiểu thư nhà ? Nàng còn hận thể coi như mà nuôi chứ. Ở bên nàng ba tháng, mặt tròn thêm cả một vòng !”
Lời nàng mang theo vẻ ngây thơ hoạt bát, khiến khỏi tin là thật.
Các tiểu thư xung quanh sự thẳng thắn của nàng chọc cho bật , hơn một nửa trong họ cũng còn giữ dáng vẻ dè dặt đánh giá như lúc mới gặp .
như thế vẫn đủ.
Giữa tiệc, cố tình rơi khăn tay — khăn nhẹ nhàng bay sang viện bên .
Oanh Nhi lập tức bước nhặt, bởi căn dặn : tìm khăn là phụ, để Triệu Dục Tông trông thấy nàng mới là chính.
Nàng cần cho một sự hồi đáp — khiến tin rằng trong lòng nàng cũng , chỉ vì khế ước bán trong tay nên mới theo mệnh lệnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khong-ga/chuong-7.html.]
Có như , Triệu Dục Tông mới càng thêm can đảm mà tiếp tục bịa chuyện.
Khi trở về, Oanh Nhi nháy mắt tinh nghịch với , xem như nhiệm vụ thành.
Yến tiệc hôm đó, ăn uống vô cùng thoải mái — chỉ trừ một việc, là lúc sắp rời , Triệu Dục Tông chặn .
Oanh Nhi gọi phu xe, Xuân Chi liền định cất tiếng gọi , nhưng khẽ lắc đầu ngăn , lạnh lùng hỏi:
“Triệu công tử chặn đường như thế là ý gì? Giận quá hóa thẹn ?”
Hắn còn giả vờ là kẻ ôn hòa như , mà khinh thường :
“Ta ngươi đang giở trò gì — đưa Oanh Nhi ngoài một vòng, là để chứng minh bản ghen tuông hẹp hòi, bạc đãi nàng. Thôi tiểu thư chẳng lẽ hiểu câu ‘giấu đầu lòi đuôi’ ?”
“Lời đồn lan khắp nơi, giờ ngươi những chuyện , ngoài chỉ nghĩ ngươi chột , đang diễn trò mà thôi. Cho dù kẻ chịu giúp ngươi vài câu, nhưng thiên hạ xưa nay luôn thiên vị nam nhân.”
“Ta dám khẳng định — chịu thiệt nhiều nhất, chắc chắn sẽ là nữ nhi nhà họ Thôi các ngươi.”
Ta nhạt:
“Vậy thì ? Ngươi gì?”
Hắn phủi phủi vạt áo, đắc ý :
“Vậy nên ngươi cũng đừng tiếp tục giãy dụa nữa. Dẫn Oanh Nhi gả nhà . Nể mặt Oanh Nhi, còn giữ cho ngươi thể diện của chính thê.”
Nói tới đây, ánh mắt lộ vẻ bất mãn :
“Ban đầu nếu ngươi xen chuyện của Oanh Nhi, đưa nàng về phủ, hôn sự huỷ thì huỷ, cưới một nữ tử tính tình hiền lành khác cũng . ngươi cố tình dẫn Oanh Nhi , phá hỏng chuyện của . Thôi Hiển Dung, ngươi can đảm như , thì càng cưới ngươi về — để cho ngươi , thê tử của Triệu Dục Tông là thế nào.”
Truyện được dịch và đăng tải bởi Diệp Gia Gia
Lần cuối cùng còn xem là mà hỏi:
“Ngươi sợ Oanh Nhi vì chuyện mộ phần mà hận ngươi ?”
Hắn khựng một chút:
“Sao ngươi chuyện đó?”
Rồi bật :
“Biết thì ? Oanh Nhi chắc tin ngươi. Mà cho dù nàng tin, nữ nhân các ngươi đều thích nhất là dịu dàng săn sóc ? Dù nàng hận nhất thời, về hết mực yêu thương, nàng chẳng lẽ còn ngoan ngoãn khuất phục?”
Nói xong, sợ đụng Oanh Nhi, liền bỏ , ngoái đầu .
Xuân Chi lo lắng hỏi :
“Tiểu thư, chuyện hôm nay thật sự vô ích ?”
Ta gật đầu:
“Đương nhiên là đủ. Nếu danh tiếng của nữ tử thể dễ dàng rửa sạch nhờ một xuất hiện, thì từ xưa đến nay, chẳng nhiều cô nương cô quạnh sống đến già trong am như .”