Không Làm Nha Hoàn Ấm Giường - Chương 6
Cập nhật lúc: 2025-07-11 04:01:10
Nữ nhân mặt đầy sẹo, trông đáng sợ, nhưng khi thấy , ánh mắt sáng lên.
Bỗng nhiên bà lao thẳng về phía .
Sắc mặt càng thêm trắng bệch, phía còn đường lui, chỉ thể nắm chặt cây trâm trong tay.
Nam nhân hoảng hốt : "Cô nương đừng bà thương, Á bà ác ý, chỉ là cô nương uống thuốc!"
Tay khỏi khựng , thấy nữ nhân quả thật đang lo lắng bưng bát thuốc, miệng "ê a" thúc giục uống.
Ta ngây bát thuốc đen ngòm , mùi thuốc bôi lưng thoang thoảng bay đến chóp mũi.
Lúc mới phát hiện vết thương còn đau rát như nữa.
Á bà thấy ngây như , vỗ vỗ tay , dường như đừng sợ.
Quay chạy đến mặt nam nhân , vội vàng dùng tay hiệu điều gì đó.
Ta hai bọn họ với vẻ kỳ lạ, bát thuốc trong tay.
Lòng bình tĩnh một cách khó hiểu, uống cạn bát thuốc.
Ngẩng đầu lên, nam nhân đang rửa mặt bằng một chậu nước, Á bà chỉ chỗ nào liền lau chỗ đó.
Trong chốc lát, rửa sạch lớp bùn đen mặt, tóc mái buộc gọn gàng bằng một dải lụa trắng, để lộ dung mạo thật.
Gương mặt trông khá thanh tú, giữa hai lông mày toát lên vẻ tuấn.
Thấy chằm chằm, ngượng ngùng.
Khi , má hiện lên một lúm đồng tiền nhỏ, so với tên ăn mày hôi hám lúc quả thực khác biệt một trời một vực.
"Xin cô nương, thấy dung mạo của , ngờ đáng sợ đến . Tại hạ Tề Ngọc, là một lang trung dạo."
Lang trung dạo?
Là mang theo hòm thuốc, tay lắc chuông nhỏ, khắp phố phường để chữa bệnh trừ tai họa cho dân chúng đó ?
Khó trách hôm đó khi hôn mê, thấy tiếng chuông leng keng mơ hồ.
Fanpage chính thức: Tiểu Lạc Lạc Thích Ăn Dưa, fl Lạc nhé, iu các bạn ❤️
vì bộ dạng như một kẻ ăn mày ngã gục cửa hầu phủ?
Hắn dường như hỏi gì, khóe môi nhếch lên một nụ khổ: "Ta cứ ngỡ Sở Sở cô nương là thất lạc của , Tề Sở."
Muội của Tề Ngọc bắt cóc ngay mắt .
Chợ đông , chỉ trong chốc lát chuyện, kẻ buôn bắt mất.
Báo quan, quan phủ qua loa đối phó vài thôi điều tra nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khong-lam-nha-hoan-am-giuong/chuong-6.html.]
Đáng thương khi đó mới năm tuổi.
Mẹ chịu nổi cú sốc mất con, cứ luôn tự trách: "Đều tại , nếu như một khắc cũng buông tay..."
Bà ngày ngày dằn vặt, cuối cùng u uất mà chết.
Cha vốn mở một tiệm thuốc, khi mất, liền đóng cửa tiệm, mang theo Tề Ngọc khắp nơi tìm kiếm tung tích con gái.
tìm cũng cần kiếm sống, ông bèn lang trung dạo.
Mang theo hòm thuốc, khắp phố phường, thu chút tiền khám bệnh.
Gặp nghèo khổ, liền dứt khoát lấy tiền, chỉ cầu họ để ý nhiều hơn đến tin tức của con gái .
Đáng tiếc trời xanh có mắt, như sống thọ.
Bôn ba hai mươi năm, trong những thất vọng liên tiếp, tâm mỏi mệt, chịu nổi gánh nặng.
Bốn mươi tuổi đầu, đang độ tráng niên, cứ như rời bỏ nhân gian.
Trước khi chết, ông nắm c.h.ặ.t t.a.y Tề Ngọc, chịu nhắm mắt.
"Tề Ngọc...tìm con...nhất định tìm con..."
Về , Tề Ngọc nối nghiệp cha, học theo cha lang trung dạo, tiếp tục tìm kiếm .
Cuối cùng, tất cả manh mối đều chỉ thẳng đến Di Xuân Lâu.
Lúc đó, Tề Ngọc đang ở tận Ích Châu, tin tức của , ba ngày ba đêm ngủ chạy đến kinh thành.
Hắn sợ đến muộn một bước, hụt mất.
Đến Di Xuân Lâu, đưa tin chỉ Di Xuân Lâu quả thật một cô nương tên Sở Sở, năm năm hầu phủ.
Hắn vội vàng chạy đến hầu phủ, mới nông nỗi như một kẻ ăn mày thế .
Cũng chính , mới đúng lúc cứu .
Ta xong, trong lòng nên lời là tư vị gì.
Ở Di Xuân Lâu, từng nào sâu tìm hiểu lai lịch của một kỹ nữ.
Sự mất tích của khiến cho một gia đình tan nát.
Cô nương lai lịch rõ ở Di Xuân Lâu chỉ mấy chục .
Ta dám nghĩ sâu.