Kiếp trước vì yêu hóa mù, kiếp này vì yêu từ bỏ - Chương 20
Cập nhật lúc: 2025-07-11 00:19:57
tỉnh dậy khi trời bên ngoài tối đen.
Tay đang truyền nước, tay trái một bàn tay to lớn ấm áp siết chặt.
khẽ cựa , ngờ đang gục đầu bên giường ngủ giật tỉnh giấc.
Hứa Ngôn Sinh ngẩng lên, đôi mắt còn mơ màng bỗng chốc sáng bừng: “Nguyệt Ngôn, em tỉnh ?”
quầng thâm mắt , còn chút sưng đỏ, khỏi cau mày: “Anh đấy ?”
Không nhắc còn đỡ, mới một cái là hốc mắt của nào đó nóng lên.
Hứa Ngôn Sinh cố gắng nhịn xuống, lắc đầu: “Nguyệt Ngôn, vất vả cho em .”
Anh nghĩ bản thể nhịn , nhưng lời thốt , nước mắt kìm rơi xuống.
“Sau chúng sinh nữa, em sẽ đau lắm.”
Trước đây Hứa Ngôn Sinh chẳng hiểu gì, khi một đứa con, còn nghĩ đến chuyện sinh thêm vài đứa, dù cũng đủ sức nuôi.
bây giờ, chỉ về lúc đó, tự vả cho một cái.
Nếu sớm sẽ chịu khổ thế thì Hứa Ngôn Sinh thà đứa nào còn hơn.
Thậm chí khi tin một sản phụ khác đưa nhưng khó sinh, cuối cùng một xác hai mạng, cả túa đầy mồ hôi lạnh.
Anh dám tưởng tượng, nếu như …
Cho đến tận bây giờ, mỗi khi nhắm mắt , trong tai vẫn văng vẳng tiếng la hét của khi ở trong phòng sinh.
Đây là đầu tiên thấy Hứa Ngôn Sinh .
Từng giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống mu bàn tay , kéo về thực tại.
trong phòng sinh, dùng hết sức lực của , lúc chỉ thể gắng gượng giơ tay lên, lau nước mắt mặt .
hé môi, giọng vẫn khàn khàn: “Nghe theo .”
Hứa Ngôn Sinh vội rót nước ấm từ bình giữ nhiệt chuẩn sẵn: “Em uống chút nước .”
Nhờ đỡ, nửa dậy tựa đầu giường.
Nước đường ấm áp chảy xuống cổ họng, dịu cái lạnh trong dày .
Cổ họng cũng bớt khô rát hẳn, cuối cùng cũng lấy giọng của : “Con chúng ?”
Hứa Ngôn Sinh đỡ xuống : “Mẹ đang trông con , em đừng lo lắng. Em ăn gì , chuẩn ngay.”
......
[Ngoại truyện]
Ngoài phòng bệnh.
Dụ Lâm Châu mới đến lâu, lúc đang dựa tường, bộ quân phục cọ một mảng tường đầy bụi trắng.
Gió bên ngoài thổi , chiếc đèn treo hành lang lay động, ánh sáng vàng mờ nhạt đổ xuống mặt , ánh sáng chớp tắt khiến khó mà rõ biểu cảm gương mặt .
Anh cứ lặng lẽ đó, lắng những âm thanh truyền từ trong phòng bệnh.
Trong đầu, những ký ức về quãng thời gian bên Tống Nguyệt Ngôn liên tục hiện về.
Là hình ảnh cô lúc nhỏ, mới đến nhà họ Dụ.
Là dáng vẻ cô một trong góc sách giờ tan học.
Là khoảnh khắc khi điều động về quân khu An Huy, cô rằng lấy …
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/kiep-truoc-vi-yeu-hoa-mu-kiep-nay-vi-yeu-tu-bo/chuong-20.html.]
Từng mảnh ghép , xâu chuỗi thành hình ảnh của một Tống Nguyệt Ngôn hiện tại—bình thản, dịu dàng, bao dung và rộng lượng.
Dụ Lâm Châu nhớ một chuyện với Dụ, lúc bảo rằng lẽ Hứa Nguyệt Ngôn là vợ của mới đúng.
Cũng chính lúc đó, Dụ hỏi một câu then chốt: “Vậy con nhớ xem khi còn ở bên con, con bé Nguyệt Ngôn sống một cuộc sống như nó mong , nó hạnh phúc ?”
Nghe bà hỏi , kí ức của về năm Tống Nguyệt Ngôn học cấp ba, lúc đó hỏi cô rằng:
“Sau khi nghiệp em gì?"
Hồi đó, việc thi đỗ đại học hề dễ dàng, nhưng hai mắt của cô sáng rực, đáp rằng:
"Em giành suất giới thiệu đại học, đó học hành thành tài để theo đuổi niềm đam mê công nghệ, nghiên cứu những thứ ích cho dân."
Và hiển nhiên, Tống Nguyệt Ngôn dựa năng lực của để đại học… Thế nhưng khi học xong, vì mà từ bỏ lý tưởng ban đầu.
Anh cũng nhớ rõ, nhiều , nửa đêm thức giấc thường thấy cô bên cửa sổ, lặng lẽ bên ngoài.
Lúc đó Dụ Lâm Châu tự hỏi, liệu cô đang hối hận vì đồng ý kết hôn với ?
Anh câu trả lời.
ngẫm , những ngày tháng ở bên … Tống Nguyệt Ngôn hề hạnh phúc.
Dụ Lâm Châu hoảng loạn lục ký ức, cố tìm chút bằng chứng rằng cô từng vui vẻ khi ở bên .
Những khoảnh khắc vui vẻ, là .
Khi ngang qua cửa hàng bách hóa và mua quà về cho cô, dù chỉ là một chiếc khăn lụa hộp kem tuyết nho nhỏ, cô cũng vui.
Hơn nữa, ngày nào Tống Nguyệt Ngôn cũng , chẳng đó là bằng chứng cô hạnh phúc ?
Anh bấu víu điều đó để an ủi bản , nhưng đều vô ích.
Dụ Lâm Châu siết chặt môi, cuối cùng chỉ thể trả lời Dụ rằng: "Con …"
Mẹ Dụ thêm vài câu, mong thể nghĩ thông suốt mà buông bỏ chấp niệm với Tống Nguyệt Ngôn.
"Vừa , con cũng thấy cách Nguyệt Ngôn và Ngôn Sinh đối xử với đấy. Một Nguyệt Ngôn như , con từng thấy ?"
Dụ Lâm Châu mở to mắt nhưng trong đáy mắt chỉ là trống mênh mang, im lặng đáp.
Thấy như , Dụ cũng hiểu rằng gì lúc cũng vô ích, những chuyện chỉ thể để tự nghĩ thông suốt thôi.
……
Sau đó, lời Tống Nguyệt Ngôn từng 'Bây giờ chỉ là trai ', vang lên bên tai Dụ Lâm Châu.
Tựa như mặt nước yên tĩnh một viên đá nhỏ ném xuống.
Bóng dáng cô một nữa tan thành vô tia sáng li ti, cách nào ghép .
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Từ cuộc trò chuyện cùng Dụ và Tống Nguyệt Ngôn, hiểu rõ rằng... Giữa cô và , còn khả năng nữa .
chấp niệm cô về bên ăn sâu trong tim suốt 5 năm, thể bỏ là thể bỏ .
Nếu ở bên Tống Nguyệt Ngôn, trông thấy cô, thì… chỉ thể giấu tình cảm của và trở thành một trai mà thôi
……
Nghe thấy tiếng bước chân bên trong phòng bệnh đang về phía cửa, Dụ Lâm Châu lập tức thẳng dậy rời .
Rời khỏi trạm xá, sải bước màn đêm.
(Hoàn)