MẸ MUỐN TÔI CHUYỂN NHƯỢNG NHÀ CHO CHỊ DÂU - 5
Cập nhật lúc: 2025-07-09 00:42:17
Mẹ nhíu mày:
"Người một nhà mà giấy nợ, trông cái gì?
Đều là nhà cả, tiền của con chẳng cũng là..."
trợn mắt:
"Tiền của con chính là tiền của ? Nuôi dưỡng cha là nghĩa vụ của con, nhưng nuôi chị dâu và cháu cũng là nghĩa vụ ?"
Chị dâu thấy sắp cãi :
"Hôm nay cô đến đây để chuyện tử tế ? thấy tính cô vẫn nóng như , thôi khỏi nữa."
Anh trai hòa giải:
"Thôi thôi, đều là nhà cả, cứ cãi mãi thế?"
Thấy thể chuyện .
Cuối cùng ai về phòng nấy.
gọi điện cho bố.
Đầu dây bên đang mải mê nghiên cứu khoa học.
kể qua tình hình trong nhà hiện tại, hỏi:
"Bố định can thiệp ?"
Bố vẫn ậm ừ như khi:
"Mẹ con gì thì là như thế .
Con đừng cãi với con nữa, bà già ."
dứt khoát cúp máy.
Từ nhỏ đến lớn, trong nhà phụ nữ luôn là xông pha, đàn ông thì hưởng thành quả, dường như trở thành kiểu mẫu hợp tác cố hữu.
Hồi nhỏ ông nội mất, cô tranh căn nhà cưới của bố, bố mềm yếu nhượng bộ, suýt nữa cả nhà đường ở.
Cuối cùng tranh đấu, đưa lên tòa mới giữ căn nhà duy nhất.
Giờ vẫn , còn bố thì vẫn yếu đuối, chỉ khác là thành tranh nhà cho trai .
Đêm xuống, ngủ yên giấc.
Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, một bóng đen đè lên , theo đó là cảm giác nghẹt thở.
lập tức rút con d.a.o gọt hoa quả chuẩn sẵn gối, đ.â.m mạnh về phía .
Một tiếng hét chói tai xé toạc màn đêm.
Khi cùng trai và chị dâu chạy tới.
Em trai của chị dâu yếu ớt ngã gục xuống đất.
Chị dâu thấy cảnh đó liền hét lên, lao đến bên em trai:
"Sao thế ? Sao thương ?
Mau gọi 120 ! Nhanh lên!"
cầm dao, mép giường:
"Chỉ thương ở cánh tay thôi, chị chắc chắn gọi 120 chứ? Nếu 120 báo cảnh sát, đây sẽ thành vụ án hình sự đấy. Đến lúc đó dù rút đơn kiện cũng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/me-muon-toi-chuyen-nhuong-nha-cho-chi-dau/5.html.]
Chị dâu đầu trừng mắt :
"Là cô thương! Thật sự báo cảnh sát thì cũng là chúng báo! Cô chờ mà tù !"
lau vết m.á.u đầu dao, chỉ chiếc điện thoại đang về phía giường:
"Anh nửa đêm đột nhập phòng , ai đưa chìa khóa cho? Chị xem nên hỏi chủ nhà nghỉ ?
Chị hứa hẹn lợi lộc gì để chịu chị gánh tội ? Nếu , khuyên chị báo cảnh sát . Càng lớn chuyện , kết cục càng khó mà kiểm soát."
Chị dâu phát điên:
"Thì ? Có gì mà kiểm soát nổi! Em để ý đến cô là phúc của cô, cô nghĩ nhà ai cũng chắc? Cô quý trọng thì thôi, còn dám hại nó, để yên !"
hỏi em trai chị :
"Cậu nghĩ việc nửa đêm lẻn phòng định giở trò đồi bại mà phản kháng coi là tự vệ chính đáng ?
chỉ thương nhẹ thôi, nếu gọi 120 và sẵn sàng tù, cũng chẳng ngại ."
Em trai chị dâu cũng học hành tử tế, hiểu rõ hậu quả.
Mặt tái mét kéo kéo tay chị gái.
Chị dâu ôm lấy em, lớn tiếng đe dọa:
"Em mà mệnh hệ gì, nhà cô đừng hòng yên !"
đưa điều kiện hòa giải:
"Xóa bài đăng của chị , công khai xin mạng, thể truy cứu. Nếu , em trai chị tù, ba chị tha thứ cho chị thì dám chắc ."
Trong lòng chị dâu, con trai chị còn bằng em trai.
Không là do thao túng tâm lý quá sâu vì lý do gì khác.
Nếu hôm nay chỉ một căn nhà khu học, lẽ chị thà để em trai học còn hơn.
Mẹ chỉ , bên liên tục lẩm bẩm:
"Sao thế ? Sao thành thế ?
Nhà cửa đang yên lành thành thế chứ?"
Nghe mà phát bực.
"Thế nào là thành thế ? Nếu thật sự yêu cháu đến thế, tự kiếm tiền? Mẹ sinh con chỉ để công cụ kiếm tiền cho cháu thôi ?
Rồi khi con tùy ý điều khiển nữa, tìm cách bán con ? Dung túng cho họ hại con?
Hôm nay là con gặp chuyện gì, nếu con xảy chuyện , rơi mấy giọt nước mắt cho con?"
Mẹ sững sờ tại chỗ:
"Sao thể để con xảy chuyện chứ!?
Con là con gái ruột của ! Sao thể để con gặp chuyện cơ chứ!"
Phải, bà dối, bà chỉ là đủ yêu mà thôi.
Tạm thời vạch trần màn kịch mà bà cùng ngoài dựng lên.
hứa với chị dâu sẽ báo cảnh sát.
Lúc rời , chị vẫn ngừng chửi bới.
"Cô nghĩ cô với Tề Sách thể hạnh phúc ? tìm hiểu , nhà giàu hơn nhà cô nhiều, đến lúc chơi chán đá cô , đừng về lóc!
Cô đối xử với Duệ Duệ như thế, nó sẽ nhận cô cô ."