Thông báo
🔥SUU TRUYEN ĐÃ HOẠT ĐỘNG TRỞ LẠI. CHÀO MỪNG CÁC BẠN ĐÃ ĐẾN VỚI WEBSITE ĐỌC TRUYỆN CHỮ HÀNG ĐẦU.🔥
- Nếu bạn muốn sở hữu 1 website đọc truyện chữ như Suu Truyện thì hãy liên hệ telegram @devdark07. Hoặc qua mail: devdark383@gmail.com

Mộng Hoa Vô Chủ - Chương 1

Cập nhật lúc: 2025-07-09 03:12:36

1.

"Chim non ba tuổi lìa đàn,

Mổ xương mục, bay ngàn mây cao.

Vượn trái chín ăn hao,

Ngửa trông nhật quế, kiệt hao huyết tàn.

Thân lông lởm chởm tro tàn,

Chim ưng chẳng đáp xuống ngàn xác rơi.

Ao khô chép ngạt mù trời,

Mắt lờ đờ ngắm kiếp nổi trôi.

Trần gian chẳng chút thảnh thơi,

Sống cho khỏi một đời lầm than."

 

“Tiểu cô nương, đừng hát tiếp nữa.”

 

Lời dứt, tiếng hát bỗng ngưng bặt. 

Trong rừng, tiếng sột soạt khe khẽ vang lên, như thể một con chim hoảng hốt bay vút .

 

“Khúc đồng d.a.o gì mà u ám rợn thế, chẳng rõ là ai đang hát nữa.”

 

Người cất lời là một đôi nam nữ đều gần trung niên, nét mặt dãi dầu gió bụi. 

Sau lưng họ là vài tử trẻ tuổi, ai nấy đều thê thảm, lấm lem mệt mỏi.

 

“Quốc sư, Thục Sơn ở ngay mặt, nên lên núi hôm nay ?”

 

Nam nhân trung niên liền khẽ gật đầu:

“Cũng . Hôm nay thì hôm nay. 

Ta tin giữa loạn thế như thế , Thục Sơn còn thể ngoài mà can dự.”

 

Người phụ nữ bên cạnh như tiếp thêm khí thế, lập tức , vội vàng thúc giục đám tử chuẩn lên đường.

 

Một đoàn suốt đến tận trưa, ước chừng vượt qua hơn mười dặm đường núi. 

 

Thế nhưng khi ngẩng đầu lên, Thục Sơn vẫn lẩn khuất trong làn sương trắng, cổng núi Thục Sơn thì chẳng thấy , thậm chí cả bóng dáng cũng

 

Ngoảnh đầu chân núi phía , chỗ nghỉ chân lúc sáng vẫn cứ thấp thoáng ngay mắt, tựa như suốt nửa ngày trời, cả đoàn hề rời khỏi chốn cũ một bước.

 

“Quốc sư, chẳng lẽ Thục Sơn hạ trận pháp, cố tình để chúng lên núi?”

Người phụ nữ trung niên chau mày, ánh mắt quét qua đám tử phía đang mệt lả rạp đất, bàn tay bất giác siết chặt lấy chuôi kiếm. 

 

Nam nhân bên cạnh thấy liền đưa tay ấn nhẹ xuống tay nàng, trầm giọng :

“Không manh động. 

Chúng còn cần Thục Sơn tay tương trợ, tuyệt đối thể hành sự hồ đồ.”

 

Lời còn dứt, chợt thấy một con bạch điểu từ cành cây gần đó vỗ cánh bay vút lên, cất tiếng hót vang, lượn một vòng qua đầu đoàn , đó lao thẳng rừng sâu. 

📜 Bản dịch nhà Họa Âm Ký, xin đừng mang đi chơi khi chưa xin phép!
📜 Follow Fanpage "Họa Âm Ký" để cập nhật truyện mới mỗi ngày bạn nhé ^^

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/mong-hoa-vo-chu/chuong-1.html.]

 

Con chim khuất, trong núi liền vẳng tiếng non nớt của trẻ nhỏ.

 

“Người phái Thục Sơn từ bao giờ thích xem trò vui đến thế chứ...”

 

Người phụ nữ trong lời mang thêm vài phần giận dữ, mạnh tay hất phăng chiếc nón lá xuống, chẳng buồn để ý đến ai, chỉ cắm cúi dùng tay áo lau những giọt mồ hôi lấm tấm trán.

 

“A Tuyết, đừng gây khó dễ cho họ nữa.”

 

Lời dứt, con đường núi phía biến hóa từ khi nào, trong nháy mắt liền hiện thành một lối bậc đá rêu phong. 

 

Chẳng bao lâu , một thiếu nữ áo trắng từ bậc đá nhẹ bước xuống như thể lướt theo làn gió, dáng ung dung thanh thoát. 

 

Nàng dừng đoàn , cúi hành lễ, giọng trong trẻo vang lên:

“Vãn bối Lục Tuệ, tham kiến Quốc sư nước Ngô.”

 

Nam nhân sững một chút, cũng khẽ khom lưng đáp lễ:

“Cô nương khách sáo .”

 

Lục Tuệ ngẩng đầu, khẽ mỉm , vội trò chuyện thêm cùng bọn họ, mà chỉ cất cao giọng, hướng lên trung gọi lớn:

“A Tuyết, hôm nay xuống núi, ngươi ?”

 

Chốc lát , chỉ thấy một vệt trắng lướt qua, khi còn kịp phản ứng, thấy một con bạch điểu hình thon nhỏ núp lưng Lục Tuệ. 

 

Đôi mắt xanh biếc chớp chớp liên hồi, trông vô cùng đáng yêu.

 

“Quốc sư thứ , đây là linh thú của , nuôi Thục Sơn nhiều năm, chúng cưng chiều đến hư .”

 

Vừa dứt lời, con bạch điểu liền cụp đôi mắt nhỏ xuống, ánh lên tia sáng mờ mờ, hình khẽ rung một cái, lập tức thu nhỏ chỉ bằng nắm tay, vỗ cánh bay lên vai Lục Tuệ cuộn , ngoan ngoãn nghỉ.

 

Lục Tuệ cúi thi lễ với nam nhân , nhẹ giọng :

“Sư phụ tiền bối đến vì chuyện ở Lâm An, nay phái hạ sơn hỗ trợ.”

 

Nghe xong, đàn ông trung niên thoáng lúng túng, ánh mắt vô thức đảo lên đảo xuống đánh giá Lục Tuệ. 

 

Cô gái mặt trông chỉ mới mười lăm, mười sáu tuổi, khiến ông khỏi khó chịu.

Thục Sơn đưa một tiểu nha đầu ứng phó với ông ?

 

Lục Tuệ dường như thấu tâm tư , đôi mắt tròn xoe khẽ liếc qua ông một cái, liền xoay , nhấc chân bước xuống núi. 

 

Mới chớp mắt thôi, bóng dáng nàng biến mất tăm, Thục Sơn chỉ còn vang vọng giọng mềm mại, dịu nhẹ mà kém phần kiêu hãnh:

 

“Quốc sư đại nhân, đừng xem thường Lục Tuệ

Đến Lâm An, sẽ giúp ngươi dẹp yên cơn loạn.”

 

Loading...