Thông báo
🔥SUU TRUYEN ĐÃ HOẠT ĐỘNG TRỞ LẠI. CHÀO MỪNG CÁC BẠN ĐÃ ĐẾN VỚI WEBSITE ĐỌC TRUYỆN CHỮ HÀNG ĐẦU.🔥
- Nếu bạn muốn sở hữu 1 website đọc truyện chữ như Suu Truyện thì hãy liên hệ telegram @devdark07. Hoặc qua mail: devdark383@gmail.com
Tính năng COMING SOON: Phòng Chat Thế Giới

NĂM NÀO CŨNG CÓ MÙA XUÂN - 12

Cập nhật lúc: 2025-07-10 18:29:31

thái xong rau và thịt, giếc cá ngâm trong chậu nước, chuẩn nhóm lửa nấu cơm.

 

Không tỉnh dậy từ khi nào, bà cầm bó củi lên nhóm lửa:

"Con nhóm lửa giúp nhé."

 

"Được thôi."

 

xào nấu, nhóm lửa, ấm cúng vô cùng.

 

khỏi ngẩn —kiếp cũng từng cảnh tượng như , nấu ăn cho , bên giúp bà.

 

Chỉ là bây giờ, vai trò của hai chúng đổi chỗ.

 

Đến trưa, cơm nấu xong, Niên Cố Ý vẫn còn ngủ.

 

Mẹ đến cuối giường, gọi dậy:

"Em , dậy thôi, ăn cơm ."

 

Niên Cố Ý mơ màng mở mắt:

"Lâu ngủ giường, thoải mái thật."

 

Hắn dụi mắt, ngửi thấy mùi thơm liền tỉnh táo ngay, đánh răng qua loa vài cái vội vàng bàn.

 

Đầu tiên, múc cho một bát cơm, đó múc cho , cuối cùng mới múc cho .

 

Niên Cố Ý mắt chằm chằm mâm thịt bàn:

"Mẹ ơi, ăn ?"

 

gật nhẹ đầu:

"Ăn ."

 

Vừa dứt lời, bắt đầu ăn ngấu nghiến.

 

nhíu mày—bình thường tuy thích lắm, nhưng cũng đến mức để đói bụng?

 

Nhìn mà cứ như mấy ngày ăn no.

 

Mẹ :

"Ăn từ từ thôi, ai tranh với em ."

 

Tuy , nhưng tay vẫn gắp thêm hai miếng thịt hấp cho

 

Chiều đến, tắm rửa sạch sẽ, bộ đồ đỏ mới.

 

giúp bà buộc tóc thành hai búi tròn, cột thêm dây buộc tóc đỏ.

 

Nhìn bà trông rực rỡ hẳn lên, chẳng khác nào một phiên bản gầy gò của em bé trong tranh Tết.

 

Tối đến, chia pháo và pháo hoa mua sẵn cho hai họ.

 

cửa họ đốt pháo hoa, từng đóa pháo bông bung nở trong tay họ, từng hạt kim tuyến nhỏ lóe sáng vụt tắt.

 

Mẹ cầm cây pháo sáng, vung vẩy trong tay, nụ mặt còn rực rỡ hơn cả pháo hoa.

 

thầm ước điều ước đầu tiên của năm mới:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nam-nao-cung-co-mua-xuan/12.html.]

 

Pháo hoa rực rỡ cũng tàn, chỉ mong nụ của mãi rạng ngời.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

10

 

Hôm trường tiểu học trong thôn khai giảng, đạp xe ba bánh chở đến trường thủ tục nhập học.

 

Nói là trường, nhưng thật chỉ là một tòa nhà hai tầng cũ kỹ cải tạo , trong cái thôn nghèo heo hút .

 

Mỗi khối chỉ một lớp. dẫn thẳng đến lớp hai, trong lớp lác đác hơn mười học sinh, là con trai.

 

Cô giáo lớp là một cô gái trẻ, tình nguyện về vùng quê dạy học. Khi học, cô vui mừng từ tận đáy lòng:

“Cuối cùng cũng nữ sinh đến học , hai là đầu tiên đó!”

 

Cô nắm tay , ánh mắt đầy kỳ vọng:

“Mẹ của Xuân Ý , chị giống ở đây, cô tầm .”

 

tin rằng Xuân Ý cũng sẽ giống những ở đây.”

 

chút do dự:

“Chắc chắn sẽ như .”

 

Sau vài câu chuyện trò, cô giáo trẻ tự giới thiệu họ Lý, bảo lớp chờ, còn cô dẫn đến văn phòng hiệu trưởng.

 

“Không , ! Như là phá vỡ quy củ, chuyện nhảy lớp học? Chưa từng thấy bao giờ!” Hiệu trưởng là một ông già hơn sáu mươi, khuôn mặt đầy nếp nhăn, “Hơn nữa bây giờ là học kỳ hai .”

 

Cô Lý khuyên nhủ:

“Hiệu trưởng, làng vốn lạc hậu, trẻ con học thì ít ỏi, bây giờ khó khăn lắm mới học, thầy cố chấp như ?”

 

“Ở thành phố nhảy lớp là chuyện bình thường, đầy đấy!”

 

“Hơn nữa kiểm tra bé con xong, học lớp hai thành vấn đề!”

 

“Không , làng từng tiền lệ .” Ông cầm cốc men đỏ bàn nhấp một ngụm, “Muốn học thì , nhưng thể phá lệ!”

 

“Haizz, làng thể so với thị trấn, càng so với thành phố. Với cái trường nhỏ của , thầy linh hoạt một chút cũng .” Cô Lý dù gì cũng là thành phố về dạy, suy nghĩ thoáng hơn, “Đừng để mai một nhân tài, cho họ một cơ hội !”

 

Ông già thổi lắc đầu.

 

hiểu rõ một đạo lý:

 

Ở thôn quê, lý lẽ vô dụng, chỉ ầm mới tác dụng.

 

Vì thế, dùng chiêu cũ, phịch xuống ngay cửa văn phòng, mặc kệ thứ, bắt đầu ăn vạ:

“Trời ơi, khổ quá mà! Khó khăn lắm mới dành dụm đủ tiền, chỉ một đứa con gái thôi, việc học gian nan đến chứ?!”

 

chỉ ông hiệu trưởng, gào:

“Người thầy cô là trồng , ai ngờ gặp một hiệu trưởng vô tình vô nghĩa như ông! Ông đang sống sờ sờ mà dám cắt đứt đường học hành của con !”

 

Tiếng của chẳng mấy chốc thu hút một đám học sinh và phụ đến xem.

 

Người sách thì xem trọng danh dự, ông già vội vàng dậy khỏi bàn, bước đến kéo dậy:

“Cô gì thế , cho con cô học ? Cô đừng bừa!”

 

 

Loading...