Thông báo
🔥SUU TRUYEN ĐÃ HOẠT ĐỘNG TRỞ LẠI. CHÀO MỪNG CÁC BẠN ĐÃ ĐẾN VỚI WEBSITE ĐỌC TRUYỆN CHỮ HÀNG ĐẦU.🔥
- Nếu bạn muốn sở hữu 1 website đọc truyện chữ như Suu Truyện thì hãy liên hệ telegram @devdark07. Hoặc qua mail: devdark383@gmail.com
Tính năng COMING SOON: Phòng Chat Thế Giới

NĂM NÀO CŨNG CÓ MÙA XUÂN - 15

Cập nhật lúc: 2025-07-10 18:29:34

Trước đây Mã Hương Lan buôn bán, suốt ngày chỉ giữ khư khư mảnh ruộng rau nhà, gì dám bỏ tiền mua bánh kem, đến cả Niên Cố Ý cũng mấy khi ăn.

 

Niên Cố Ý nuốt nước miếng, mắt dán chặt cái bánh, nỡ rời :

"Mẹ ơi, thi hạng nhất là sẽ ăn bánh ?"

 

"Không phần của con." đặt bánh tay , "Nhóc con, mau mở ăn , để lâu tan mất."

 

Bánh đựng trong khay nhựa đen, xung quanh là lớp nhựa trong suốt, ghim bằng kim bấm.

 

Mẹ cạy nắp nhựa mấy cái , liền đưa bánh cho Niên Cố Ý:

"Em trai, chị mở , em mở giúp chị nhé."

 

Niên Cố Ý sắc mặt , dè dặt nhận lấy bánh. Tay khỏe, vài cái là bật nắp ngay.

 

Bánh mới nướng, mùi kem thơm ngọt tỏa ngào ngạt, tràn khắp khí.

 

Niên Cố Ý đưa mũi ngửi một cái, kiềm liền cúi sát miệng xuống, môi suýt chạm bánh.

 

"Niên Cố Ý!" quát lớn, "Đây là của chị con!"

 

"Mẹ ơi!"

 

Lần đầu tiên Niên Cố Ý dám cãi :

"Mẹ thiên vị quá! Con cũng ăn!"

 

"Tại nào đồ ngon cũng là của chị? Tại chị học? Tại cho con học?"

 

Nỗi uất ức giấu trong lòng suốt nửa năm qua rốt cuộc bùng nổ, đến đỏ cả mắt.

 

Niên Cố Ý đưa tay áo lau mặt, cố chấp để nước mắt rơi xuống:

"Con cũng là con trai của mà!"

 

Sắc mặt tái nhợt, lúng túng :

"Tiểu Ý, bánh nhường cho em ăn, chị ăn nữa."

 

"Chịu nổi thì chịu, chịu nổi thì thôi!" vỗ bàn một cái, "Hôm nay nó dám giành bánh của con, mai nó sẽ giành luôn tiền của con đấy!"

 

Ký ức cũ hiện về rõ mồn một—kiếp , bao giờ quên cách mà Niên Trường Quý đến đòi tiền chúng , đó bán con cho Tề Văn Cường như thế nào.

 

"Con nhường nó cả đời chắc?"

 

Mẹ há miệng, thành lời.

 

Có lẽ lời quá nặng, khiến bà sững sờ mãi thể phản ứng.

 

Niên Cố Ý nghiến răng lên tiếng:

"Con cướp."

 

" thể cho con một cơ hội."

 

tức quá hóa :

"Cơ hội gì?"

 

Hai tay Niên Cố Ý siết chặt bên , ánh mắt kiên quyết:

"Con cũng học."

 

giận dữ phản bác:

"Không ."

 

Lông mày nhíu chặt, ánh mắt đầy phẫn nộ và bất mãn:

"Tại ?!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nam-nao-cung-co-mua-xuan/15.html.]

lạnh lùng đáp:

"Vì mày hợp với việc học."

 

"Con còn học, con hợp?!"

 

khẩy:

"Chị mày học để thi đại học, để đổi tương lai. Còn mày? Mày học chỉ vì ăn bánh. Mày xem, như thế đáng ?"

 

"Muốn ăn bánh ? Đi lên trấn tìm việc mà , mấy hôm nữa là bánh ăn ngay."

 

Niên Cố Ý đến đỏ mặt tía tai, can đảm mới gom góp bỗng chốc xẹp lép, khí thế cũng yếu hẳn:

"Không... ... chỉ vì bánh..."

 

"Thế vì cái gì?" xoáy , "Thấy học thì cũng ? Người học cho , mày cũng định học cho ? Nếu chỉ là màu thì thà đừng tốn tiền, để dành lo cho chị mày học đại học còn hơn. Đừng để đến lúc mày học xong thì tiền học đại học của chị cũng cạn."

 

Niên Cố Ý lí nhí:

"Không... như ..."

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

"Vậy là gì?" Ánh mắt như dao, như đ.â.m thủng suy nghĩ trong đầu , "Mày thực sự học ?"

 

Niên Cố Ý đờ đẫn, nhất thời nên lời.

 

Lý lẽ xong, trở về dáng vẻ dữ dằn thường ngày:

"Muốn ăn bánh, thì tự nỗ lực mà giành lấy."

 

"Bánh của chị mày là do chị tự cố gắng mà , mày giành lấy , thì nỗ lực của chị tính đây?"

 

13

 

Sau trận cãi hôm đó, thứ dường như trở về yên ắng.

 

Không ai nhắc chuyện đó nữa.

 

Mẹ nghỉ hè, hiếm khi thong thả một chút.

 

sách ở nhà, chủ động lo toan việc nhà, chăm sóc chuyện ăn ở sinh hoạt cho hai con .

 

và Niên Cố Ý thì vẫn bận tối mắt.

 

Mỗi ngày đều lên trấn bán mì, công nhân còn đợi, dám nghỉ lấy một ngày.

 

Còn Niên Cố Ý thì ngày nào cũng đồng nhổ cỏ, cấy lúa, cả đen mấy tông.

 

mấy ngày nay xuống ruộng, sớm về muộn, chẳng bận cái gì.

 

Lẽ nào ngoài ruộng còn nhiều việc đến thế?

 

Thậm chí hôm còn chẳng về ăn trưa.

 

Buổi trưa về nhà, nấu cơm xong.

 

xuống bàn ăn, gắp một đũa rau:

“Niên Cố Ý dạo bận gì mà giờ ăn cũng buồn về?”

 

Mẹ lắc đầu:

“Sáng nay con ruộng giúp, thấy em nó đang việc, gần trưa con mới về nấu cơm.”

 

Bà đoán:

“Giờ chắc vẫn đang ngoài đồng. Một lát nữa con mang cơm cho em.”

 

khẽ gật đầu. Chỉ cần nó chạy lung tung gây chuyện là .

 

Loading...