NĂM NÀO CŨNG CÓ MÙA XUÂN - 23
Cập nhật lúc: 2025-07-10 18:29:45
Tiệm mì vẫn buôn bán phát đạt, cuộc sống tuy bận rộn nhưng đầy đủ, chỉ là thỉnh thoảng những đêm khuya vắng lặng, căn phòng trống trải chỉ còn một , lòng mới thoáng chút cô đơn.
Chỉ điều, sức khỏe ngày một yếu dần, còn dẻo dai như mấy năm nữa.
Từ khi trở thành phụ nữ đầu tiên trong làng, thậm chí trong cả thị trấn thi đậu đại học, các bé gái trong làng như thể bước một thế giới mới — lượng các bé gái học ngày một nhiều.
Các bé ít nhiều đều ảnh hưởng. Có đứa trong một ngày bình thường, đứa trong đêm muộn bỗng tỉnh ngộ: hóa đời còn nhiều cách để sống.
Các bé như những con rối gỗ đầu ý thức của riêng , bắt đầu phản kháng, nhưng đa đều giấu gia đình, hoặc tự thêm, tiết kiệm từng đồng để đóng học phí.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Các bé thức tỉnh, nhưng cha các bé thì .
Vì thường dùng tiền lời từ tiệm mì để giúp đỡ các bé.
Mỗi các bé nức nở cảm ơn , hứa hẹn sẽ đền đáp gấp bội…
chỉ , khẽ lắc đầu.
cần các bé báo đáp. Nếu các bé thể đổi vận mệnh của chính , thì đó là niềm an ủi lớn nhất trong lòng .
Trong mắt , mỗi một bé gái… đều là “Niên Tố Tố” của kiếp .
Là nạn nhân trong cái xã hội phong kiến cũ kỹ .
Vô tội… mà cũng đầy tuyệt vọng.
22
Khi thời hạn hai năm dạy học tình nguyện của sắp kết thúc, thành phố nơi đang ở đột nhiên xảy động đất.
Trước mắt tối sầm, mất ý thức, ngất lịm .
Lúc mở mắt nữa, tầm từ mờ mờ trở nên rõ ràng, đầu tiên thấy chính là — đôi mắt bà đỏ hoe, sưng vù vì .
“Con gái ngốc , xem con kìa, đến thành đầy nước mắt .” giơ tay lau giọt nước đọng ở khóe mắt bà.
Mẹ siết c.h.ặ.t t.a.y , giọng khàn khàn:
“Con về , sẽ rời xa nữa.”
Ánh mắt lướt qua , rơi xuống đàn ông phía — chân đang bó bột.
“Mẹ, đây là Hà Kỷ, lúc động đất xảy chính cứu con.”
“Mẹ còn nhớ ?”
khẽ gật đầu — thì chính là Hà Kỷ.
Một trai tệ.
Vừa trai, dũng cảm.
Quan trọng nhất là… trong mắt , dường như chỉ mỗi nhóc con nhà .
23
Những năm cuối đời, chính là quãng thời gian hạnh phúc nhất của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nam-nao-cung-co-mua-xuan/23.html.]
Mẹ trở thành giáo viên tại chính ngôi trường đại học cũ, tiếp tục dạy dỗ bao thế hệ học sinh.
Bà giữ đúng lời hứa, đón lên Bắc Kinh, mỗi ngày đều ở bên cạnh , cuộc sống ấm áp và viên mãn.
Tiệm mì sang nhượng từ lâu. Ban đầu định mua cho Niên Cố Ý một căn hộ gần chỗ , đúng lúc khu đó dự án chung cư mới đang xây dựng.
Ai ngờ chẳng thèm chọn nhà mới, cố chấp mua một căn hộ cũ ngay tầng căn nhà của .
Về …
bắt đầu cảm nhận rõ rệt những đổi trong cơ thể . Có lẽ là do bao năm vất vả lụng, cũng thể là do tuổi già đến.
hiểu rõ.
Ngày của đang đến gần.
Chúng cùng du lịch, đặt chân đến nhiều nơi.
Chúng đến ngắm biển cả mênh m.ô.n.g vô tận, cảm nhận làn gió biển mặn mà, những đợt sóng tung bọt trắng xóa. Khi ánh hoàng hôn buông xuống, ánh chiều tà rải lên chúng — giây phút , chúng hòa sắc tím của chạng vạng.
Chúng đến ngắm những dãy núi trập trùng, cao vời vợi chạm mây, đỉnh núi ngắm mây trôi như thuyền nhỏ lững lờ.
Khi bình minh xé toạc màn đêm, ánh sáng đầu ngày len lỏi da thịt — chúng tắm trong nắng sớm, yên bình mà rực rỡ.
24
giường bệnh, ánh mắt lơ đãng những đang túc trực bên cạnh .
Trong đó và Hà Kỷ, cả Niên Cố Ý và vợ của .
“Nhóc con… Tiểu Ý…” yếu ớt gọi tên họ.
“Con đây, ơi.” Mẹ quỳ bên giường, nhẹ nhàng nắm lấy tay , nước mắt ngừng rơi.
Niên Cố Ý cũng quỳ phía bà, hốc mắt đỏ hoe, chau mày, cố gắng kìm nén cảm xúc.
chậm rãi :
“Nhóc con, con sống thật vui vẻ nhé…”
“Vâng… ! Con nhất định sẽ vui vẻ!” Mẹ gật đầu liên tục, giống như một đứa trẻ, , nước mắt nước mũi tèm lem.
“Tiểu Ý, con cũng hạnh phúc.” sang Niên Cố Ý, định đưa tay xoa đầu , nhưng thấy cơ thể chẳng còn chút sức lực nào.
Thôi , chỉ cần là đủ .
dặn dò :
“Con, con sống thật …”
“Con , .” Niên Cố Ý cúi , đưa tay đặt lên tay và — ba bàn tay chồng lên .
“Mẹ cứ yên tâm . Con sẽ chăm sóc chị thật .”
khẽ gật đầu, chỉ thấy buồn ngủ vô cùng, ngủ một giấc thật dài.
Rồi nhắm mắt … mãi mãi…