Nàng Tiên Cá Bé Bỏng Ở Tinh Tế - Chương 22: Trước khi ra ngoài (2/2)
Cập nhật lúc: 2025-08-29 23:40:04
Trong lúc bí quá, cô bé chỉ phần đuôi cá của kêu "a a a" với Bạch Tu.
Thấy vẫn hiểu, cô bé đ.â.m sốt ruột, bèn vốc nước tạt ướt phần của , chỉ chỗ đó ngừng kêu "a a", thậm chí còn mô phỏng động tác vệ sinh.
Bạch Tu bất chợt một suy đoán táo bạo: "Em vệ sinh?"
Thấy Linh Khê hiểu, chỉ gấp gáp bơi qua bơi trong nước, khoé môi Bạch Tu khẽ giật. Anh lặng lẽ ấn đó bức tường, ngay lập tức một vật trông giống bồn cầu xuất hiện ở góc phòng tắm.
Bạch Tu mở nắp, đặt Linh Khê lên. Khi xuống, cô bé vẫn còn ngơ ngác: bề mặt phẳng thế , lỗ, mà tiểu ?
Cô bé còn kịp phản đối thì một lỗ hổng vặn với mở ngay bên . mà... Mình là Nhân Ngư cơ mà, chỗ "giải quyết nỗi buồn" giống...
Cô bé vẫy vẫy tay nhỏ với Bạch Tu. Anh liếc mắt liền hiểu ngay, đây là cho .
Vừa quần áo Bạch Tu cũng ướt nên nhanh chóng ngoài đồ.
Linh Khê thấy ngoài mới thở phào nhẹ nhõm. Sau khi tự "giải quyết" xong, cô bé ước lượng cách giữa bồn cầu và bồn tắm, tung nhảy một cái đáp xuống làn nước.
Nước còn kịp b.ắ.n lên thành giọt nhỏ. Cô bé thầm reo hò trong lòng: Hoàn hảo!
Không đợi quá lâu, Bạch Tu cầm bình sữa . Anh vẻ ngạc nhiên khi thấy tiểu nhân ngư ở nước. Anh liếc mắt về phía bồn cầu thì thấy bên trong vẫn còn "dấu vết", xem cô bé tự về bồn tắm...
Linh Khê nhận lấy bình sữa uống ừng ực, ánh mắt vẫn dõi theo cử động của Bạch Tu. Thấy định cất chiếc bồn cầu , cô bé vội "a a a" lên để thu hút sự chú ý.
Bạch Tu đầu cô bé: "Sao thế?"
Linh Khê chỉ bồn cầu, lắc đầu với Bạch Tu: "A a a!" (Đừng thu , còn dùng mà!)
Bạch Tu hiểu ý ngay, bật : "Cứ theo ý em ~"
Thấy quả nhiên thu nữa, cô bé mới yên tâm uống hết sữa, vẻ bà chủ nhỏ đưa bình sữa cho : "A a a." Thêm bình nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nang-tien-ca-be-bong-o-tinh-te/chuong-22-truoc-khi-ra-ngoai-22.html.]
Sau khi cô bé ăn no uống đủ, Bạch Tu chọn cho cô bé một chiếc váy nhỏ màu vàng cùng một chiếc mũ nhỏ cùng màu, đó lấy một lọ dung dịch bôi lên đuôi cá của cô bé.
Cô bé vẻ quen khác chạm đuôi, cứ ngoe nguẩy ngừng, đến khi quát nhẹ một tiếng mới chịu yên.
Cô bé chỉ im lặng quan sát. Điều kỳ diệu là, khi thứ đó bôi lên, màu sắc chiếc đuôi của cô đổi!
Nó biến thành màu vàng đất!
Không thể tin , cô bé đưa tay sờ thử, dùng sức chà chà, mà hề phai màu!
Cô bé nhăn mặt ngẩng lên , màu quá ...
Bạch Tu chỉ xoa đầu cô bé, bế cô bé đến phòng ăn và đặt cô bé chiếc ghế bên cạnh .
Trên bàn bày sẵn bữa sáng gồm một bát cháo trắng tinh, một đĩa salad rau và một đĩa trứng rán. Một bữa sáng khá đơn giản.
Nhìn đồ ăn, Linh Khê thấy đói bụng. Cô bé cảm giác như lâu ăn món gì " hồn". Khẽ đưa lưỡi l.i.ế.m liếm phần lợi mọc răng, cô bé thầm nghĩ cuộc đời mà dài đằng đẵng...
Dáng vẻ ăn uống của ưa , suốt quá trình hề phát tiếng động nhỏ nào, trông như một quý ông lịch lãm với những động tác hết sức tao nhã.
Khoảnh khắc đẽ trôi qua thật nhanh. Chỉ vài phút , dùng xong bữa sáng, tao nhã cầm khăn giấy lau miệng bế cô bé ngoài.
Hửm? Đây là định ?
Yên lặng nép trong lòng , cô bé khỏi cửa lập tức một buồng nhỏ cách đó xa, nhấn một nút bấm. Sau một cảm giác choáng váng, họ ở một nơi khác.
Đó là một đại lộ sầm uất nhưng chỗ đông mà rẽ sang một con phố khác vắng vẻ hơn. Đi vài phút, họ một buồng nhỏ tương tự.
Lại một trận choáng váng nữa và họ xuất hiện ở một con phố khác. Đi thêm vài phút, bước tòa nhà đầu tiên phố.
Nhân viên bên trong đều mặc đồng phục công sở màu đen tới lui. Nơi khá vắng lặng, chỉ thấy khi gặp Bạch Tu đều cúi chào và gì đó.
Cô bé đoán rằng, trai nhận nuôi , xem cũng địa vị đây.