NGOẠI THẤT CỦA CHU BẠC TỰ - CHƯƠNG 8
Cập nhật lúc: 2025-07-09 08:39:37
Ta ở biên thành tròn một năm.
Ban đầu khi thấy , trốn tránh, sợ hãi. Hắn theo Lục Huyền Thanh nhiều năm, nhận . Mấy ngày đầu trốn tránh, tìm nhầm . ngày ngày đến, cũng quen dần. Hắn toan tính bỏ trốn. Ta liệu , phái ngăn .
Về , kể cho tình hình của Lục lão phu nhân. Hắn tin bà bán hết điền sản, giúp đỡ gia đình các tướng sĩ chết, trong mắt thoáng động, nghẹn ngào tự trách sự ích kỷ, hèn nhát ... Ta hứa sẽ bảo vệ chu , để lo lắng. Hắn đồng ý cùng về kinh.
Nhìn thấy đủ những lễ nghi rườm rà, những mưu toan trong kinh thành, thấy dân phong ở đây thuần phác, cuộc sống giản dị, cần sống nơm nớp lo sợ.
Trong năm đó, kinh thành xảy ít chuyện lớn.
Thái tử sai báo tin, Chu Kiến Thù lập đại công trong triều, Chu Bạc Tự thì nhiều ngỗ nghịch Định Quốc công. Định Quốc công tâu lên Hoàng thượng, Thế tử vô đức bất tài, thể gánh vác trọng trách, xin lập đích thứ tử Chu Kiến Thù Thế tử.
Hắn, kẻ mệnh danh là con cưng của trời, cuối cùng cũng ngã xuống. Từng chút một tước đoạt những thứ coi trọng, đó mới là nỗi đau lớn nhất.
Đây chỉ là bắt đầu. Đòn giáng thật sự còn ở phía .
Còn , cũng nên về kinh .
Cánh cửa xá khẽ khàng khép , Sở Tương Nghi lộ vẻ luyến tiếc. Ta nàng tiếc nuối điều gì. Kinh thành phồn hoa, nhưng khó mà sống tự do. Biên thành đơn sơ, nhưng phóng khoáng tự tại.
"Đợi đại sự mắt giải quyết xong, thể ."
Nàng gật đầu.
Đường xá xa xôi, tốn ít thời gian.
Vừa thành, tin Chu Bạc Tự say khướt ở tửu lâu, còn gây gổ, đánh với . Đối phương đông , chiếm lợi thế. Có chế giễu: "Ngươi còn tưởng là Thế tử hô mưa gọi gió ? Tước vị Quốc công phủ chẳng liên quan gì đến ngươi nữa . Sao về mà nịnh nọt của ngươi , còn bố thí cho ngươi miếng cơm."
Đám đông ầm lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ngoai-that-cua-chu-bac-tu/chuong-8.html.]
Hắn chịu nổi những lời . giờ, chịu nổi cũng chịu.
Ta ngoài đám đông, thấy qua chỉ trỏ . Mấy sợi tóc mai rủ xuống, hốc mắt đỏ hoe, ánh mắt lạnh lẽo, mặt đầy vết thương, khóe miệng rớm máu, khóe mắt bầm tím. Hắn dường như cũng thấy , ánh mắt khóa chặt, phức tạp, u ám.
Nửa đời của quá suôn sẻ, quá đắc ý . Giờ chỉ mất ngôi vị Thế tử, thấy trời sập xuống... những chuyện giày vò hơn còn ở phía .
Ta rời , lãng phí dù chỉ nửa phần tình cảm.
Về kinh, nghỉ ngơi một lát, đến thẳng Đông cung. Thái tử thấy , chậm rãi : "Xem khanh nắm chắc phần thắng, việc chuẩn xong xuôi."
Ta đáp: "Chỉ thiếu gió đông."
Ngài nhướng mày, vẻ nghi hoặc.
Ta bưng chén , nhuận giọng, : "Nhân chứng, vật chứng đủ. giờ cần một sợ bệ rồng nổi giận, dấn nguy hiểm, nhắc vụ án năm xưa."
Nếu tái giá, sẽ là thích hợp nhất. giờ, phận phù hợp, nếu , sẽ thành lộng giả thành chân.
Thái tử trầm ngâm, khẽ : "Lục lão phu nhân."
Phải, ngài và nghĩ đến cùng một . Giờ, duy nhất thể danh chính ngôn thuận rửa oan cho con trai, chỉ bà lão tuổi cao sức yếu, mất con. nhắc chuyện , chẳng khác nào xé toạc vết sẹo cũ, đang suy nghĩ xem nên mở lời .
Thái tử do dự, trầm giọng : "Có lẽ, bà còn thấy sự thật, thấy công đạo hơn chúng ."
Ta đích đến thăm Lục lão phu nhân. Phủ cao môn năm xưa, tai họa, tịch thu.
Nhà cao cửa rộng, nay vắng vẻ tiêu điều. Họ hàng thích của Lục gia xa lánh, bà cũng dọn đến căn nhà nhỏ hẻo lánh .
Ta nhà, thấy bà một gốc ngô đồng, buồn bã im lặng. Biết mục đích của , bà bật , : "Ta mà, mà, con tội thần... Trong lòng nó chỉ quốc gia, thể vì chút công lao mà coi thường tính mạng sĩ ?"
Bà nức nở, khiến nghẹn ngào.
Ta đưa bà đến cửa cung, Thái tử sẽ đích dẫn bà lên điện. Với phận hiện tại của , cùng những vướng mắc liên quan, tiện cùng bà lên điện trần tình. sẽ ở đây chờ đợi kết quả.