Phu quân, chàng thật thơm! - Chương 4
Cập nhật lúc: 2025-07-11 01:57:28
12
Tối hôm đó, ôm Thẩm Hoài Cẩn ngủ.
Người quá nóng, bất đắc dĩ đành cởi áo ngủ, cùng thành thật với .
Thẩm Hoài Cẩn nheo mắt, nửa tỉnh nửa mê, khuôn mặt tuấn tú đỏ bừng.
Ta ôm lòng, dịu dàng an ủi: "Phu quân đừng sợ, ở đây."
Hắn nhanh ngủ say, trong miệng dường như thốt một câu: "Còn thể thống gì."
Thật nực .
Ta ôm phu quân sắp c.h.e.c của , thể thống ?
Sáng sớm hôm , thuốc cho Thẩm Hoài Cẩn.
Vết thương của ở bụng , xuống thêm mấy tấc nữa, sẽ trở thành thái giám.
Hai tay nắm chặt thành quyền, thẳng giường, hai mắt vô thần đỉnh màn, đại khái ý từ bỏ giãy giụa.
Giây tiếp theo, tay vững, thuốc bột đổ hết lên vết thương.
Thẩm Hoài Cẩn cả căng cứng, khàn giọng : "Nhẹ... Nàng nhẹ tay chút."
Nhìn bộ dạng của , thật sự chút đáng thương, bỗng dưng cảm thấy áy náy.
Bôi thuốc xong, định xoay thì Thẩm Hoài Cẩn gọi .
Khoảnh khắc bốn mắt , đuôi mắt đỏ hoe.
Ta nghiêng mặt, hỏi: "Sao ? Phu quân, còn gì phân phó? Ngoài vết thương, còn chỗ nào thoải mái ?"
Thẩm Hoài Cẩn nheo mắt, dùng âm sắc khàn khàn đến cực hạn, : "Mặc y phục cho ."
Lời của , ít nhiều mang theo vài phần cầu xin.
Ta bỗng dưng cảm thấy khoái trá.
Ta mỉm gật đầu: "Được, sẽ mặc cho phu quân. Có điều, lúc thuốc, vẫn cởi ."
Ta lấy y phục của Thẩm Hoài Cẩn từ trong rương , lúc cúi xuống, đỡ nửa của dậy, bắt đầu mặc y phục cho thì dứt khoát nhắm mắt , cau mày, dường như đang chịu đựng sự sỉ nhục to lớn.
13
"Phu quân, quần lót mặc hai ngày , nên thôi."
Không đợi Thẩm Hoài Cẩn từ chối, động tác tay của cực nhanh, trực tiếp lột .
Hắn lập tức biến thành cái xác, thong thả mặc quần cộc sạch sẽ cho .
Giờ phút , ngoài mặt gió thoảng mây trôi, trong lòng dậy sóng.
Thẩm Hoài Cẩn, là nam tử bình thường.
Ta kiểm định xong.
Vậy thì, tiếp theo, chính là dưỡng thương cho sinh một đứa con của riêng .
Đợi mặc y phục cho Thẩm Hoài Cẩn xong, mặt nóng bừng.
Ta giả vờ thấy, dịu dàng hỏi: "Phu quân, đói ? Phu quân thể cường tráng, là luyện võ, tĩnh dưỡng vài ngày, nhất định thể xuống giường ."
Thẩm Hoài Cẩn im lặng lên tiếng, cứ thế dựa gối mềm.
An Dương công chúa tìm tới cửa là lúc đang đút cháo cho Thẩm Hoài Cẩn.
An Dương công chúa là cháu gái Thái hậu yêu thương nhất, hống hách quen thói, để ý lễ nghi, xông thẳng trong phòng.
"Biểu ca! Biểu ca, chứ?"
Nàng thấy , sắc mặt lập tức đổi: "Ngươi, cái đồ hồ ly tinh! Ngươi bày kế gả cho biểu ca, nhất định là mưu đồ! Ngươi tránh xa biểu ca !"
Lời , thích .
"Công chúa, và phu quân là phu thê, đương nhiên sẽ rời xa ."
Chỉ là thời cơ tới, đợi đạt mục đích, nhất định sẽ cao chạy xa bay.
Thẩm Hoài Cẩn mặt lạnh tanh: "Ngươi là ai? Đi ngoài!"
An Dương công chúa ngẩn : "Biểu ca, ... nhớ ? Huynh thật sự mất trí nhớ ?"
Thẩm Hoài Cẩn giơ tay day day mi tâm, đại khái là cảm thấy ồn ào, trầm giọng quát: "Đi ngoài!"
An Dương công chúa đau lòng c.h.e.c nhưng ánh mắt , tràn đầy tức giận.
"Biểu ca! Mạnh Khanh chính là hồ ly tinh! Lời đồn bên ngoài, nam tử đều sẽ ả dẫn dụ, ả sẽ hút dương khí của !"
Tin đồn là "hồng nhan họa thủy", truyền đến thần kỳ.
Thẩm Hoài Cẩn khi cưới , đầu tiên là mất trí nhớ, đó thương nặng, dường như nghiệm chứng tin đồn là "họa thủy".
An Dương công chúa mắng chửi rời .
Ta nhào n.g.ự.c Thẩm Hoài Cẩn, lóc:
"Phu quân, chẳng qua chỉ là xinh hơn một chút, thể tâm tư gì chứ?"
"Thiếp họa thủy, cũng sẽ hút dương khí của ."
"Phu quân, hồ ly tinh , rõ hơn ai hết, đúng ?"
Ta ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt đen như mực của Thẩm Hoài Cẩn.
Trong mắt , thoáng hiện một tia nghi ngờ.
"Phu quân? Chàng gì ! Thiếp là hồ ly tinh ? Có ?!"
Thẩm Hoài Cẩn: "..."
14
Thân thể Thẩm Hoài Cẩn quả nhiên cường tráng.
Lại qua hai ngày, vết thương dấu hiệu đóng vảy.
Ta đuổi Mặc Nhiễm , nghiêm túc bôi thuốc cho Thẩm Hoài Cẩn.
Hắn vốn định từ chối nhưng một mực khẳng định, chính là Khanh Khanh mà yêu nhất, liền thể cự tuyệt.
Một tay Thẩm Hoài Cẩn túm lấy chiếc quần cộc duy nhất, ánh mắt vài phần ai oán, dường như đang lặng lẽ : "Phu nhân, đừng..."
thể để toại nguyện ?
Ta cho , là của , bộ tâm đều là của .
Tốt nhất nên sớm bỏ xuống phòng , ngoan ngoãn cùng sinh con.
Tay của Thẩm Hoài Cẩn vẫn nắm chặt thành quyền, giống như một tiểu phụ nhân quật cường chịu khuất phục.
Chậc, bộ dạng của , thật khiến thú tính trong con bộc phát .
Ta tà ác, giống như đóa hoa ăn thịt độc: "Phu quân, buông tay , khắp , chỗ nào từng thấy qua?"
Thẩm Hoài Cẩn thương ở bụng , hơn nữa còn đ.â.m thủng một lỗ, cho nên, eo tạm thời dùng sức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phu-quan-chang-that-thom/chuong-4.html.]
Tay dùng sức, kéo miếng vải đáng thương từ trong tay hắnra.
Mặt Thẩm Hoài Cẩn sang một bên, bốn phần hổ, bốn phần bất đắc dĩ, còn hai phần mờ mịt luống cuống.
Khuôn mặt nghiêng tì vết của dần dần phiếm lên màu hồng nhạt.
Ta an ủi , : "Phu quân, đừng lo, thật sự ."
Thẩm Hoài Cẩn: "..."
Rất nhanh, y phục cho Thẩm Hoài Cẩn xong.
Không ảo giác của , lúc leo lên giường, luôn cảm thấy hô hấp của định.
Mà một lát , cũng cảm thấy nóng ran, nhịn mà kéo vạt áo .
Ta sững , lập tức nhận vấn đề.
Trong hương liệu vấn đề.
...
Không .
Chẳng lẽ là bút tích của Trưởng công chúa?
Ngày Trưởng công chúa tạ thế đại khái còn xa, cho nên, bà mới sốt ruột Thẩm Hoài Cẩn khai giới.
Ta bắt đầu bồn chồn, lý trí vẫn còn nhưng kiên định, trong đầu hiện lên những hình ảnh thể .
Ta xoay , đè lên Thẩm Hoài Cẩn.
Hắn thương ở bụng, chắc là ...
Hơi thở Thẩm Hoài Cẩn dồn dập, chằm chằm , ánh mắt càng thêm sâu thẳm.
Ngón tay chạm mặt , từ từ di chuyển xuống, ấn lên yết hầu đang nhấp nhô của , dụ dỗ: "Phu quân, đừng sợ, sẽ quá mệt ."
Thẩm Hoài Cẩn: "..."
Ánh mắt bỗng trở nên mê ly, gần như say mê chìm đắm.
mà, nhanh, khựng , cả cũng trở nên cứng đờ.
Thẩm Hoài Cẩn mặt đầy luống cuống, còn sắc mặt của cũng trở nên phức tạp.
Ừm...
Đẹp mã mà vô dụng ?
Cũng đến nỗi chứ?
Ta tiếp tục an ủi : "Phu quân, đừng nghĩ nhiều. Chàng ngủ sớm . Thiếp sẽ miễn cưỡng nữa."
Ta khoác áo ngủ, xuống giường phòng tắm.
Thẩm Hoài Cẩn phía dường như khẽ rên một tiếng.
hứng thú.
Chỉ mong thể mang thai.
Có thể mang thai ?
Ta chút chắc chắn.
15
Tối hôm đó, dứt khoát trải nệm đất, ngủ một giấc ngon lành.
Sáng sớm hôm , tỉnh dậy, phát hiện Thẩm Hoài Cẩn thể dậy, dựa đầu giường, tay cầm sách, khuôn mặt tuấn tú âm trầm đến đáng sợ.
Ta chào hỏi: "Phu quân."
Hắn thèm để ý đến .
Ta tự xuống giường rửa mặt, đó trực tiếp y phục trong phòng.
Khóe mắt thỉnh thoảng liếc về phía Thẩm Hoài Cẩn nhưng từng phát hiện lật sách.
Sao thế?
Không dám đối mặt với ?
Hay là ...
Tối qua, đau ?
Không đến nỗi chứ?
Ta đương nhiên nhận sai, tránh cho bản đặt ở thế yếu.
Hắn cao lãnh như , cũng dỗ dành thế nào.
Đang lúc hổ, Trưởng công chúa phái tới triệu kiến.
Lúc gặp Trưởng công chúa, bà đang ho máu.
Lần , Trưởng công chúa che che giấu giấu, càng giấu diếm, bà cho hầu lui , chuyện riêng với .
"Mạnh Khanh, con cảm thấy, bản cung và nương con năm đó triệu chứng giống như đúc? Kế mẫu của con là Thuần An quận chúa, bà cũng thể lấy độc dược trong cung."
Ta ngạc nhiên: "Trong, trong cung?"
Trưởng công chúa nhẹ: "Bản cung từng chinh chiến sa trường, là trưởng tỷ của Đế vương, ngay cả ngôi vị hoàng đế cũng là do bản cung đoạt . Bản cung năm đó niệm tình m.á.u mủ, dốc sức phò tá Đế vương nhưng cuối cùng đổi lấy sự nghi kỵ, phu thê chia cắt hai nơi. Ta và Hoài Cẩn nhốt ở kinh đô, chính là coi như con tin. Như , Trấn Quốc Công ở biên quan xa xôi sẽ dám khinh cử vọng động."
"Bản cung thật sự hối hận. Năm đó thật sự nên giao hoàng quyền. Nữ tử vì thể lên ngai vị để trấn áp giang sơn?"
Ta há hốc miệng.
Lời là lời thể ?
, bà đúng!
Trưởng công chúa : "Để bảo vệ Trấn Quốc Công phủ và tính mạng của Hoài Cẩn, hoàng đế bắt bản cung uống độc lâu dài, loại độc dược tuy phát bệnh cực chậm nhưng tích lũy lâu ngày, sẽ thuốc nào cứu ."
"Hoài Cẩn cũng mật thám hạ dược, gắng gượng vượt qua nhiệt độc, cho nên mới cực kỳ bài xích nữ tử. Bản cung thể để Thẩm gia tuyệt hậu."
"Mạnh Khanh, con nhất định giúp bản cung, cố gắng hơn nữa. Chỉ tối qua, e rằng thể mang thai."
Ta: "..."
Xem , Trưởng công chúa luôn phái theo dõi .
bà những bí mật , là ý gì?
Trưởng công chúa nhắc đến nương : "Nương con là nữ nhi thương nhân, càng là kỳ nữ. Bà từng liều c.h.e.c vận chuyển lương thảo đến biên quan, là đại nghĩa. Bà nên kết cục như . Bản cung và bà giao hảo với , cuối cùng cũng rơi kết cục tương tự. Có là mệnh?"
"Con thể sống đến ngày hôm nay, là do bản cung luôn phái âm thầm bảo vệ con, nếu , con cho rằng vì Tam hoàng tử mãi vẫn thể tay với con?"
“Con là con dâu duy nhất mà bổn cung thừa nhận. Trường tình , là do mỗi , ai cũng tuyệt tình. Mạnh Khanh, con tin một , ?”
Ta ưng thuận nhưng cũng từ chối.
Ai cũng toan tính của riêng , xu lợi tị hại mới là bản năng, nhân nghĩa gì.
Trước khi rời , Trưởng công chúa giao phó: “Con mười bảy tuổi , bổn cung tặng con một món quà sinh nhật. Đêm nay chính là ngày c.h.e.c của kế mẫu con.”