Thông báo
🔥SUU TRUYEN ĐÃ HOẠT ĐỘNG TRỞ LẠI. CHÀO MỪNG CÁC BẠN ĐÃ ĐẾN VỚI WEBSITE ĐỌC TRUYỆN CHỮ HÀNG ĐẦU.🔥
- Nếu bạn muốn sở hữu 1 website đọc truyện chữ như Suu Truyện thì hãy liên hệ telegram @devdark07. Hoặc qua mail: devdark383@gmail.com
Tính năng COMING SOON: Phòng Chat Thế Giới

Quận Chúa Gặm Cánh Gà - Chương 4

Cập nhật lúc: 2025-07-30 01:03:55

9

Kết cục của Nhược Yên… thực cũng tệ.

Phụ thân cho cha mẹ ruột nàng một khoản tiền, trả xong nợ nần, đưa cả nhà đến một trấn nhỏ ở phương Nam.

Thậm chí còn tìm cho nàng một phu quân thật thà, chăm chỉ.

Theo lời ông :

“Dù cũng theo chúng chơi lâu như , cũng nên trả chút công lao.”

Cuộc sống trở về bình thường.

Hoặc ít , là bình thường với .

Ta vẫn ăn ăn uống uống, đời nhàn như mây.

gia đình “trò chơi” bắt đầu hứng thú mới: tập trung .

Phụ thân bắt đầu mỗi ngày kéo ông giảng binh pháp, kể chiến trận, hồi tưởng máu lửa sa trường. Mỗi câu đều như mong chờ phản ứng.

Mà phản ứng của … đương nhiên là ngáp ngắn ngáp dài, mắt díp .

Phụ thân những giận, còn vuốt đầu , vẻ mặt tràn ngập vui mừng:

“Tốt! Tâm tạp niệm, ngoại vật mê hoặc – đúng là tư chất làm soái!”

Ta: “???”

Mẫu thân bắt học quy củ nữa.

Bà bắt đầu dạy nhận biết ngọc quý, phân biệt hương liệu, so sánh gấm vóc.

Một đống châu báu quý giá chất mặt, hỏi thích cái nào.

Ta chỉ một miếng ngọc ôn noãn ít giá trị, vì sờ … thích tay.

Mẫu thân rạng rỡ kéo tay , với đại tỷ:

“Con xem, con xem! A Nhuận của đúng là biết về bản nguyên, phù hoa mê hoặc – đây mới là khí chất quý tộc thực sự!”

Đại tỷ gật gù đồng tình.

Ta: “…”

Thật là vì… ngọc đó sờ êm.

Ca ca cũng ép học sách nữa.

Mỗi ngày thơ cho – từ Kinh Thi đến Đường thi Tống từ, từ hào sảng đến dịu dàng.

Ta nửa bài, tựa vai ngủ say, nước miếng nhỏ cả áo.

Ca ca những giận, còn nhẹ nhàng lau cho , cảm thán với mẫu thân:

“Muội tâm hồn thuần tịnh, nhiễm bụi trần, mới thể yên giấc trong tiếng thi ca – đây chính là cảnh giới ‘đại trí nhược ngu’.”

Cả nhà đồng loạt gật gù tán thưởng.

Ta sắp phát điên !

Họ… khi chơi chán Nhược Yên, sang chơi một game mới – chứng minh con ngốc là thiên tài tuyệt thế?

Ta cảm thấy như một tác phẩm nghệ thuật sống, giải nghĩa tự do tùy tâm trạng từng .

Ta ăn khỏe – họ “phúc khí đầy , là căn cơ hưng vượng gia tộc”.

Ta ngủ nhiều – họ “tĩnh tâm tu đạo, cảm ngộ chân lý vũ trụ trong mộng”.

Ta chuyện tròn câu – họ “ý ngắn tình sâu, vượt lên mọi ngôn từ tầm thường của thế tục”.

Ta chịu nổi nữa!

Hôm , nhân lúc cả nhà mặt đông đủ, gom hết can đảm cả đời, đập đũa bật dậy:

“Ta… ngốc!”

Ta hét lên.

Cả nhà .

Ta thở hổn hển, gào lớn:

“Ta biết các nghĩ gì! Các hỏi: sống như , giả ngốc?

nếu giả ngốc, đã các hành chết từ lâu !

Phụ thân sẽ rèn thành Kim Cương Barbie!

Mẫu thân sẽ biến thành rối cung đình!

Ca ca sẽ nhồi thành mọt sách!

Đại tỷ sẽ mang cung làm bia đỡ đạn!

Ta giả ngốc – là để sống!”

Nói xong, mệt đến suýt ngất – cả đời từng nhiều thế.

Ta nghĩ, họ sẽ sốc, sẽ nổi giận, ít nhất… cũng ngạc nhiên.

Kết quả…

Bốn một cái, đồng loạt nở nụ hiền hòa, cưng chiều như đang ngắm đứa trẻ biết bò.

Phụ thân là mở miệng đầu tiên:

“Tốt! Không hổ là con gái ! Tuổi còn nhỏ đã hiểu ‘giấu tài chờ thời’, quả là cốt cách đại tướng!”

Mẫu thân lập tức tiếp lời:

“Ta biết mà! A Nhuận thông minh từ bé, chọn cách ngu ngốc nhất để chống quy tắc phức tạp – đây mới là thiên phú chân chính!”

Ca ca vỗ tay khen ngợi:

“Biết rõ lợi hại, hiểu cách lựa chọn, còn hơn vạn quyển sách. Muội – còn thông minh hơn tưởng.”

Đại tỷ bước , nhéo má một cái:

“Ngốc con, bọn sớm biết ngươi giả ngốc.

Nếu ngươi thật sự ngốc, thể né sự ‘đào tạo’ của cả nhà suốt bao năm?

Sao thể khiến từ xuống phủ tướng quân đều cưng chiều ngươi – ‘ngốc quận chúa’?”

Ta… sụp đổ.

Bọn họ… từ đầu đến cuối… đều biết giả ngốc?!

10

“Từ năm ba tuổi, khi cố ý đổ nguyên bát mực lên để trốn việc mẫu thân bắt tập tô đã biết .”

Ca ca , trong giọng mang theo ý .

“Từ năm năm tuổi, giả vờ ngã ngựa một cú, từ đó dám bén mảng tới chuồng ngựa nửa bước cũng biết.”

Phụ thân , giọng đầy tự hào.

“Từ năm bảy tuổi, tại yến tiệc ngắm hoa tổ chức, đuổi theo bươm bướm khắp vườn, giẫm nát váy tất cả tiểu thư nhà quyền quý, khiến ai thân thiết với đã biết .”

Mẫu thân thở dài, nhưng ánh mắt là nụ .

“Từ năm mười tuổi, lần đầu về phủ thăm nhà, thấy đã chảy nước miếng gọi ‘Tỷ tỷ, kẹo’, thay vì e dè nịnh nọt như những khác— đã biết .”

Đại tỷ xoa đầu , dịu dàng .

“Nhà chúng , sống lằn ranh sinh tử. Sao thể tiểu xảo của ?”

Đầu óc trống rỗng.

Thì cái diễn xuất tự hào, thứ sống chết bảo vệ suốt mười mấy năm…

Trong mắt họ, chẳng qua chỉ là trò chơi con nít?

“…Vậy… các vạch trần ?”

Ta lẩm bẩm.

“Vì vạch trần?”

Phụ thân hỏi .

“Con gái thông minh như , biết bảo vệ bản thân, mừng còn kịp.

Con giả ngốc, thì bồi con diễn.

Con thích làm ‘tiểu quận chúa ngốc nghếch’, thì sẽ tạo cho con một thế giới nơi con thể yên tâm mà ngốc.”

“Thế giới quá hiểm ác, lòng quá phức tạp.”

Mẫu thân nắm lấy tay , ánh mắt dịu dàng từng thấy.

“Phụ thân con ở chiến trường, đại tỷ trong hậu cung, ca ca triều đình – mỗi đều đang chém giết nơi chiến tuyến riêng.

Chúng chỉ hy vọng trong nhà , một … mãi mãi cần trưởng thành, mãi mãi đơn thuần, sống như một đứa trẻ thật sự.”

“Thế nên, chúng đã âm thầm bảo vệ cái ‘ngốc’ của .”

Ca ca kết luận.

“Muội tưởng đang diễn, nhưng thật … là cả nhà đang diễn cùng .

Muội con ngốc nhỏ mới là yêu thương nhất trong nhà .”

Nước mắt bất ngờ trào .

Thì cái gọi là “ thuộc về”, cái gọi là “ ghét bỏ” –

Đều là vỏ bọc họ dựng lên để bảo vệ .

Thì họ những “kẻ điên” máu lạnh.

Họ chỉ là đang dùng cái cách kỳ quặc, méo mó, nhưng… sâu sắc nhất để yêu .

Ta nhào lòng mẫu thân, nức nở, cho bao năm giả ngốc, cho cảm động muộn màng, cho bản thân từng nghĩ bỏ rơi.

Phụ thân lúng túng vỗ lưng,

Ca ca đưa khăn tay,

Đại tỷ bên mắng: “Ngốc con!”

Giây phút đó, cuối cùng đã hiểu

là con ruột của họ.

Chỉ một gia đình thông minh đến mức quỷ dị, thâm sâu đến đáng sợ, mới thể nuôi dạy một tiểu quận chúa ngốc nghếch sống an yên mười bốn năm đôi cánh của họ.

Từ hôm đó, quyết định: giả ngốc nữa.

Bởi vì biết, dù là ai, trở nên thế nào, họ vẫn sẽ ở phía , chở che cho .

Ngày hôm , vẫn đang nghĩ xem… nên xuất hiện với diện mạo mới thì bước đến cửa tiền sảnh

Chợt bên trong, cả nhà đang thở dài.

Phụ thân, mẫu thân, ca ca, đại tỷ… từng tiếng thở dài nối tiếp .

“Cha, mẹ, sống thế buồn quá, … chúng tạo phản ?”

“Tỷ tỷ, ở trong cung lâu như , thấy làm hoàng đế cũng chẳng tự do chút nào ?”

“Vậy thì…”

Mẫu thân đột nhiên bật dậy, hào hứng:

“Trước giả con gái, giờ là… tìm một đứa con trai giả về chơi tiếp?”

lúc đó, trong sân vang lên tiếng bước chân.

Quản gia già dắt theo một nam nhân trẻ tuổi bước , quỳ “phịch” xuống mặt phụ thân và mẫu thân, dập đầu ròng:

“Đại tướng quân! Phu nhân! Nô tài tội!

Năm xưa nô tài kẻ lừa gạt, đã tráo đổi công tử!

Đây mới là con trai ruột của hai vị!”

Ta căn phòng

ánh mắt cả nhà đồng loạt sáng rực.

Thôi .

Ta quyết định tiếp tục giả ngốc .

(Hết)

 

 

 

Loading...