TÂN NƯƠNG THỨ SÁU CỦA GIAN THẦN BỎ TRỐN RỒI! - 2
Cập nhật lúc: 2025-07-10 20:20:06
Vị đại nhân chắc tới giới hạn, năm ngoái Thẩm Trụ cưới tới bốn , ai chịu cho nổi?
“Hôm nay tân nương, tức là thành hôn, thành hôn thì một đồng cũng bỏ!”
Lời dứt, hơn chục thị vệ lập tức rút đao đặt lên cổ lão.
Ta chùi miệng, tranh thủ lúc hỗn loạn đổ đĩa thịt thỏ túi.
Đánh , đánh , đánh vơ sạch cả bàn mang về!
Không khí căng như dây đàn, vị đại nhân vẫn cứng cổ chịu cúi đầu.
Có lẽ khí thế ông quá lớn, mấy vị lão thần từng ép lâu ngày cũng truyền cảm hứng, lục tục lên, tay chống gậy.
Không lời nào, nhưng ý tứ rõ — tân nương, lễ!
Phía các đại nhân thà chếc khuất phục, bên Thẩm Trụ từ tốn lau dao, vẻ mặt ôn hòa như đang bàn luận chuyện trong nhà:
“Vậy là, tân nương thì chư vị mới biếu lễ ?”
“Vừa khéo.”
“Nhi nữ của các đại nhân chẳng đều đang mặt ?
Tuổi cập kê, hôn lễ chuẩn xong, mà tân nương chạy mất... Quả thật là duyên tới chẳng thể ngăn.”
02
Vốn dĩ đám tiểu thư danh môn chẳng hề liên can gì đến chuyện , nhưng Thẩm Trụ xong, cả đám lập tức như bàn chông.
Những vị đại nhân dẫn con gái tới uống rượu cũng đồng loạt sắc mặt xám như tro.
Ban đầu bọn họ mang tiểu thư đến đây, là vì uy danh của gian tướng, đám tân khoa mới triều nhất định sẽ đến dự yến.
Gửi kèm ngàn lượng bạc, dẫu ăn chẳng bõ đồng nào, nhưng nếu may mắn gả cho quý nhân, coi như chuyến uổng phí.
Ai ngờ, rể quý thấy , giờ đến con gái cũng sắp mang về nổi!
Không ít đại nhân lén lút nháy mắt hiệu cho ái nữ, bảo các nàng bất chấp tất cả mà tự cứu .
Mấy vị tiểu thư vốn dạy dỗ lễ nghi đàng hoàng, lúc cũng chẳng màng hình tượng nữa — kẻ thì vốc bùn trét lên mặt, kẻ thì tự giật tóc thương tiếc...
Ta ngậm ống xương hút tủy, đến ngây dại.
Chỉ tay về phía đĩa thức ăn, hỏi một vị cô nương đang lấy nước sốt bôi lên mặt cạnh:
“Cô ăn chân giò thì để nhé?”
Cô nương đẩy cái chân giò về phía , ánh mắt kiên định, hất cả bát nước chấm lên đầu, nghiêng đầu hỏi :
“Ta trông ?”
Ta cắn một miếng chân giò, đờ đẫn đáp:
“Thơm lắm... mùi chân giò nồng lắm…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tan-nuong-thu-sau-cua-gian-than-bo-tron-roi/2.html.]
Nghe xong, nàng lập tức ngay ngắn , dáng vẻ thanh tao nhã nhặn, thong thả gắp đồ ăn ăn tiếp.
03
Không thể trách các tiểu thư chịu gả, thật sự là vì tên gian tướng khốn kiếp quá đỗi vô đức vô hạnh.
Cái tên Thẩm Trụ, tiếng đồn xa: tham tài, hung bạo, việc ác chừa.
Có nhà ai nuôi chó sủa vài tiếng thôi, cũng treo cổ con ch.ó trong đêm, còn cố tình móc xác treo đầu giường chủ nhân, bắt bồi thường phí tổn thương tinh thần.
Kiêu ngạo đến mức ai sánh kịp.
khổ nỗi quyền khuynh thiên hạ, ai cũng đành né như né ôn thần, chẳng gì .
Kết quả là hơn hai mươi bảy tuổi mà chẳng nổi một vợ còn sống.
Không cưới .
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Dù tai tiếng vang trời, nhưng dung mạo thì nghiêng nước nghiêng thành.
Mấy năm cũng từng vài tiểu thư khuê các si mê nhan sắc của , bất chấp sống chếc mà gả, mỗi đám cưới đều long trọng chấn động kinh thành.
Chỉ tiếc, nào cũng… gặp thích khách.
Thường thì: tiền mừng mới nhận xong, còn kịp bái đường, tân nương thích khách c.h.é.m cho hồn lìa khỏi xác.
Nhà gái đương nhiên cam lòng, rối rít kéo tới đòi .
Thẩm Trụ lúc nào cũng biểu hiện còn đau khổ hơn cả nhà gái.
Để tỏ lòng thành và xin với từng vị tân nương , tự tổ chức tang lễ còn long trọng hơn cả hôn lễ.
Rồi… thu thêm một mớ tiền phúng viếng.
Sau bảy tám lượt như , bắt đầu tỉnh ngộ.
Tên trời đánh cưới vợ thật!
Hắn dùng chuyện cưới xin cái cớ phát tài, đường đường chính chính mà vơ vét bạc thiên hạ!
Từ đó về , chẳng ai dám đem con gái gả cho nữa.
Mấy cô nương từng say mê nhan sắc cũng dần vỡ mộng.
Một ít vẫn ôm hy vọng, tìm thầy bói xem mệnh, phát hiện bát tự đủ cứng, liền ngoan ngoãn buông tay.
Vậy nên hai năm yên , lẽ no cơm ấm áo cần vơ vét nữa, Thẩm Trụ bỗng nhiên nảy sinh “xuân tâm” thật sự.
Lần , đối tượng là tiểu thư độc nhất của Vương phủ họ Ung dung nhan tuyệt sắc, mềm như nước, khiến Thẩm Trụ gặp động lòng, sống chếc đòi cưới.
Ban đầu nàng chẳng gả — ai nhảy hố lửa?
Thẩm Trụ là tôn trọng khác ?