Thích Là Nhích - Chương 2
Cập nhật lúc: 2025-07-28 22:20:06
Từng ký ức một, ngọt ngào như bọc đường, nhưng thực chất là độc dược.
Cuối cùng cũng chết tâm.
Sau khi chỉnh tâm trạng, gõ cửa phòng làm việc của ba.
Dù đã chườm đá cả buổi, mắt gần như còn sưng nữa, nhưng ba vẫn nhạy bén phát hiện .
“Bảo bối, thế? Có chuyện gì ?”
Tôi cúi đầu nhỏ:
“Ba ơi, con học ở Nhất Trung nữa.
Áp lực thật sự lớn quá, con chuyển trường.”
Ba suy nghĩ gì, đồng ý ngay.
Còn xoa đầu , dịu dàng bảo:
“Được, bảo bối cũng .”
“Học thì cứ cố gắng hết sức là , đừng tự gây áp lực cho .”
“Dù trời sập, vẫn còn ba chống cho con mà, hiểu ?”
Trước sự quan tâm của ba, mũi cay xè, suýt chút nữa bật .
“Đợi đợt hàng, tớ sẽ mua ngay cho , ?”
Đột nhiên thấy…
chán ngấy.
Tôi nhét cuốn sách tay Trần Dã, từng chữ một:
“Tớ cần nữa.”
Tớ…
cần thích nữa .
Trần Dã.
Từ nay, mỗi một phương, xuân sơn như vẽ, cỏ non mịt mù.
07
Tôi vô tình gặp Trần Dã và Thẩm Diêu nữa.
Thế là chuyển sang trường Nam Hoa ở thành phố bên cạnh.
Nam Hoa cũng là một trường danh tiếng, thua gì Nhất Trung.
Tôi thích nghi nhanh, bắt kịp tiến độ học của thầy cô chỉ trong thời gian ngắn.
Lần tập trung bộ việc học, giao lưu xã hội.
Cho đến hôm bảng thành tích kỳ thi tháng dán lên, vô tình nhất khối.
Cả đám học sinh bu quanh bảng điểm ríu rít bàn tán.
“Ủa trời, mắt tao mù ? Học thần Giang tụt xuống hạng hai á?”
“Không mù , vì tao cũng thấy y chang.”
“Ủa, cái hạng nhất tên Lâm Sơ Hạ là ai ? Trước giờ thấy ?”
“Là bạn cùng lớp đó, siêu xinh luôn, nhưng khó gần, tính cách lạnh lùng.”
“Hình như mới chuyển đến lâu, từ Nhất Trung chuyển qua.”
“Từ Nhất Trung hả? Vậy thì hiểu .”
“Mày gì đấy? Nhất Trung thì ghê gớm lắm ? Sao dìm nâng khác thế?”
“Học thần Giang lần coi như gặp đối thủ , hóng drama nha!”
Mọi bàn tán sôi nổi, mà trong lòng lạnh nửa nhịp.
Nam Hoa cũng một học bá bá đạo ?
Chuyện của Thẩm Diêu đã để cho một vết thương tâm lý sâu sắc.
Để tránh phiền phức đáng , giờ nghỉ trưa, đến gõ cửa phòng giáo viên của cô giáo chủ nhiệm – cô Giang.
Trong phòng còn một nam sinh trông sáng sủa, cao gầy, gương mặt thanh tú, cả toát khí chất ôn hòa thư sinh.
Tôi kìm mà thêm vài lần.
Nam sinh lẽ nhận ánh mắt của .
Trong lúc mãi rời, dần thẳng lưng – vốn đã thẳng – càng thêm đoan nghiêm.
Cô Giang hỏi chuyện gì, lúc đó mới sực nhớ đến mục đích ban đầu.
“Cô Giang ơi, em xem bài thi của bạn Giang Dự ạ.”
Nam sinh liếc một cái.
Cô Giang liếc , sang , đùa đùa hỏi:
“Xem bài của bạn làm gì thế? Thầm mến bạn ?”
Cô ngoài ba mươi, mặt baby, ăn mặc như sinh viên, thuộc kiểu giáo viên thân thiện.
Nên chuyện cô trêu học sinh cũng gì bất ngờ.
Chỉ là, còn kịp đỏ mặt, thì bạn … đã đỏ ?
Tôi ngạc nhiên sang .
Thấy rõ ràng gương mặt trắng trẻo đang đỏ ửng lên từng chút một, đỏ đến mức như sắp bốc cháy luôn.
Cô Giang hỏi một lần nữa.
Tôi vội vàng đáp:
“Em chỉ xem bài của học bá thôi ạ, để tiện học hỏi và tiến bộ.”
Cô Giang :
“Giang Dự còn thi bằng em đó, em đừng học hỏi thành thụt lùi đấy nhé.”
Tôi toát mồ hôi liền.
Câu thì vô tâm, mà thì hiểu sai cả đống.
Thật … xem bài của Giang Dự, đúng là vì …
cố ý thụt lùi.
Xem thử thực lực của tới , để kỳ cố tình thi điểm , chiếm mất spotlight, tránh lặp bi kịch Thẩm Diêu version 2.
May mà cô Giang làm khó, lấy bài thi cho xem.
Tôi chăm chú lật xem từng trang, nắm cơ bản thực lực của Giang Dự trả bài cho cô.
Lúc khỏi văn phòng, nam sinh cũng theo .
Chúng một một dọc hành lang khu lớp học.
Rồi cũng một một bước lớp Một.
Ủa?
Lại… là bạn cùng lớp hả?
08
Chuyện nhỏ hôm đó cũng khiến để tâm bao nhiêu.
Tôi về chế độ “ngắt kết nối với thế giới”, chuyên tâm học hành như cái máy.
Liền đó thêm hai kỳ thi.
Tôi từ hạng nhất tụt xuống hạng hai, mỗi lần đều thua Giang Dự đúng mười điểm.
Sự chú ý của mọi về phía Giang Dự.
Ai nấy đều xuýt xoa:
“Học thần Giang đúng là trùm Nam Hoa, dễ dàng hạ gục cả học sinh Nhất Trung!”
Còn thì hí hửng trong lòng.
Không hổ danh là !
Chiến thuật “kiểm soát điểm số” quá thành công luôn!
Trên đường về lớp, bước chân còn nhẹ tênh như bay.
rẽ qua một góc khuất, liền ai đó chặn bất ngờ.
Là bạn từng gặp ở văn phòng giáo viên lần .
Đôi mắt đen láy của như bốc lửa, gương mặt tức giận đến mức… là cực kỳ trai.
“Bạn Lâm Sơ Hạ, rốt cuộc là gì?”
Tôi sững .
“Hả?”
Cậu vẻ tức hơn.
“Còn ‘hả’ nữa!!”
Tôi dè dặt lên tiếng:
“Bạn gì ơi, bạn nhận nhầm ?”
“Tôi quen bạn nha.”
“Trường … khi nào còn ai khác tên Lâm Sơ Hạ ?”
Câu đó khỏi miệng như chọc trúng tổ ong vò vẽ.
Mắt lập tức đỏ lên, giọng mang đầy uất ức và thể tin nổi:
“Cậu quen ?
Cậu thật sự biết là ai?”
Ờ thì… ?
Tôi trưng gương mặt “chuyện thường ngày ở huyện”.
Cậu thiếu niên nghiến răng, như đang cáo trạng:
“Lâm Sơ Hạ, quá đáng lắm!”
“Cậu đến xin cô chủ nhiệm bài thi của , bề ngoài là để học hỏi, thực chất là để ‘kiểm soát điểm’.”
“Mỗi lần thi đều thấp hơn đúng mười điểm, tưởng ngu đến mức chắc?”
Cậu càng càng buồn, đôi mắt trong veo đã phủ lên một lớp sương mỏng.
“Còn nữa…”
Cậu ngập ngừng một nhịp:
“Cậu còn… biết chính là Giang Dự.”
Tôi như sét đánh giữa trời quang.
Trời ơi!
Giang Dự là con trai á?!
Lại còn chính là cái bạn gặp ở phòng giáo viên hôm ?!
09
Hôm đó suýt làm Giang Dự bật vì tức.
Bị chính chủ bắt quả tang, cũng thấy chột –
việc kiểm soát điểm số đúng là … ngạo mạn thật.
Thật chỉ sống yên thôi.
Ai ngờ càng tránh càng đụng, cuối cùng “gõ đầu” đúng đối tượng.
Cô Giang biết chuyện suýt chết.
Thì cô là dì ruột của Giang Dự, hóng chuyện mà còn vác thêm cả ghế.
Thế là…
cô đổi luôn chỗ của hai đứa – cho làm bạn cùng bàn.
Giang Dự nghiêm túc :
“Bạn Lâm, làm ơn tôn trọng một chút, đừng kiểm soát điểm nữa.”
Tôi gật đầu thật mạnh, giơ hai ngón tay thề thốt:
“Được! Tôi thề luôn!”
Từ khi làm bạn cùng bàn với Giang Dự, mới phát hiện thật sự dịu dàng.
Mỗi lần “bẻ họng” , chỉ biết bất lực bất đắc dĩ.
Xưng hô cũng đổi từ “bạn Lâm Sơ Hạ”
thành “Tiểu Hạ”, “Tiểu Hạ”.
Hôm đó buổi trưa, mẹ gọi điện cho .
Nói là bạn học cũ ở Nhất Trung tìm đến nhà, là một nam sinh khá trai, trông thất thần như mất hồn, là đến để gửi sách, còn hỏi thăm chỗ chuyển đến.
Mẹ hỏi:
“Bảo bối, con chuyển trường… thật là vì ?”
“Mẹ lấy sách, mẹ với là con đã nước ngoài .”
Tôi bất ngờ, ngờ mẹ đoán .
Dù gì hồi yêu Trần Dã, giấu kỹ lắm mà.
Mẹ bật :
“Mẹ là mẹ của con mà, dù con , làm mẹ thì vẫn hết.”
Nghe tin về Trần Dã, trong lòng vẫn thoáng chút nhói đau.
lúc hôm đó kết quả thi.
Giang Dự dẫn đúng một điểm.
Cậu chớp chớp mắt, hàng mi dài khẽ rung, như dám tin.
“Lần kiểm soát điểm thật đấy chứ?”
Tôi ôm mặt, thụp xuống đất giả vờ :
“Ép một điểm đã đủ , còn xát muối lên vết thương nữa, tim ?”
Ban đầu chỉ là giả vờ thôi.
…
nước mắt thật sự rơi “bõm bõm” thiệt.
Giang Dự hoảng loạn, lúng túng dỗ :
“Xin , xin !
Tôi ý đó mà.”
“Tiểu Hạ, đừng nữa ?
Chỉ cần tha thứ, cái gì cũng đồng ý hết!”
Tôi lập tức nín ngay, sà gần, ánh mắt lấp lánh :
“Thật sự cái gì cũng đồng ý ?”
Tai lập tức ửng đỏ, gật đầu ngượng ngùng.
Tôi hào hứng bừng bừng, hai tay siết chặt, bắt đầu động não.
nghĩ mãi chẳng yêu cầu nào ho.
Bạn bàn của là Lị Tử, dạo gần đây cũng thân lắm.
Nghe xong, mắt cô xoay vòng một cái, lập tức hiến kế:
“Hay là…
cho học thần Giang đóng giả làm bạn trai của Tiểu Hạ !”
“Y như mấy AI bạn trai , cung cấp giá trị cảm xúc, kỳ thi đại học thì kết thúc.”
Cô hào hứng :
“Sao? Ý kiến thế nào?”
Tôi ngẩn sang Giang Dự.
“Sao? Cậu thấy ?”
Giang Dự mở to mắt, mặt đỏ ửng, khẽ :
“Không cần giả .”
Tôi và Lị Tử tròn mắt .
“Ể?”
Đôi mắt sáng rực, trong đồng tử đen láy như đang in cả hình bóng nhỏ bé của .
“Lâm Sơ Hạ, tớ thích .”
10
Ngay khoảnh khắc tim đập thình thịch.
Tôi… hoảng.
Bỏ chạy mất dạng.
Cuối cùng cũng nhận .
Tôi đích thực là một con nghiện nhan sắc, chính hiệu.
Chỉ cần gương mặt sáng sủa và trai của Giang Dự, tim sẽ đập loạn, não lập tức đơ, mất hết khả năng suy nghĩ.
Nghe thì vẻ… cũng bình thường.
thật .
Nó… nguy hiểm.
Vì thế, bắt đầu tránh mặt Giang Dự.
Thậm chí còn chủ động xin đổi chỗ với Lị Tử.
Mỗi lần Giang Dự tới hỏi bài, đều tỏ vẻ nghiêm nghị:
“Cậu!”
“Không chuyện với !”
Cậu ngoan ngoãn gật đầu:
“Được thôi.”
chẳng bao lâu , bưng bài tập qua:
“Tiểu Hạ, giúp tớ xem bài với.”
“Tớ cấm chuyện!!”
“Xin , tớ quên mất…”
…
Vòng lặp hồi kết.