Thích Là Nhích - Chương 4
Cập nhật lúc: 2025-07-28 22:20:07
13
Học kỳ hai lớp 12, bọn ai nấy đều thu .
Tập trung lực việc học.
Ngay cả Lị Tử – giờ luôn nhởn nhơ –
giờ cũng như bước chiến trường, căng thẳng như dây đàn.
Thời gian trôi vụt như bay.
Đến gần kỳ thi đại học, trường cho nghỉ.
Tôi chẳng học gì, ở nhà thảnh thơi nghỉ ngơi cả ngày.
Tối đó, nhận một tin nhắn từ Giang Dự.
Chỉ vỏn vẹn một câu:
“Cố lên, tớ tin .”
Bước phòng thi, đầy tự tin.
Làm bài cũng suôn sẻ.
Khi thành môn cuối cùng ngày thi thứ ba, dòng thí sinh như dòng sông tràn khỏi cổng trường.
Phụ đã chờ từ sớm.
Mọi ôm , hét lên, bật , bật .
Tất cả những âm thanh hòa –
như một khúc nhạc kết thúc, như bản nhạc dạo đầu.
Thông báo cho một thời học sinh đã khép , và mở một chương mới trong đời.
Thi xong, nhớ tới lời hẹn với Giang Dự.
Lại bắt đầu chùn bước.
Giang Dự cũng hối thúc, chỉ nhẹ nhàng nhắn hỏi đăng ký trường nào.
Tôi trả lời: Thanh Bắc.
Hôm tụ họp lớp, cảm nặng.
Vậy là lý do hợp lý để .
Nằm vật sofa, ôm điện thoại ngẩn .
Mẹ tới, đặt tay lên trán .
“Cũng , hạ sốt đấy.”
Tôi bỗng bật dậy, mẹ.
“Mẹ ơi, con hình như… thích một bạn .”
Mẹ mỉm , vẻ mặt kiểu “cuối cùng con cũng chịu .”
Tôi ngượng, đưa tay gãi mũi.
Giọng khàn khàn vì cảm:
“Cậu cũng thích con.”
“ con biết nên ở bên .”
Mẹ xoa đầu .
“Bảo bối, đừng vì sợ tổn thương mà dám yêu thương.”
“Người cần trách là kẻ làm tổn thương khác, chứ dũng cảm thể hiện tình cảm.”
“Nếu đã thích , thì ở bên ?”
“Bảo bối, đừng để bản thân hối tiếc.”
Mắt càng lúc càng sáng, lòng cũng thông suốt.
Tôi hôn nhẹ lên má mẹ.
“Cảm ơn mẹ.”
Rồi mua vé tàu sớm nhất, lao tìm Giang Dự.
Lần là đến tìm .
Lần để tìm .
Tới khu nhà Giang Dự, mới nhớ hôm nay họp lớp.
Tôi nhắn báo –
dành cho một bất ngờ.
Thế là xuống bậc thềm đợi.
Cũng đợi quá lâu, bóng dáng Giang Dự đã xuất hiện trong tầm mắt.
Tôi bật dậy, lao lòng như một quả tên lửa.
Ngước mặt lên, ánh mắt lấp lánh :
“Giang Dự, tớ thích , ở bên .”
Trên Giang Dự mùi rượu nhàn nhạt, gò má đỏ, ánh mắt mơ màng khi cúi xuống .
“Có … tớ đang mơ ?”
Cậu bấu má một cái, đau đến mức xuýt xoa.
Rồi ánh mắt dần sáng rực lên như pháo hoa bung nở.
“Tiểu Hạ?”
“Là tớ đây.”
“Cậu đồng ý ở bên tớ ?”
Tôi thẳng .
“Trước khi chuyển về Nam Hoa, tớ từng trải qua một mối tình thất bại.
Tình cảm của tớ giẫm đạp đến còn giá trị gì.
Thế nên tớ trở nên hèn nhát.
Tớ sợ, tớ rụt rè, dám chấp nhận .”
“ thật …
tớ đã sớm thích từ lâu .”
“Chúng ở bên nhé, Giang Dự.”
Giang Dự bỗng cúi xuống hôn .
Nụ hôn sâu đến mức khiến nghẹt thở, đến lúc mới sực nhớ… đang cảm.
Tôi đỏ mặt, định đẩy .
“Tớ đang cảm đấy, đừng để lây sang .”
“Không .”
“Lây thì… lây cùng .”
14
Mẹ của Giang Dự công tác.
Trong nhà chỉ trai , lớn.
Giang Dự lén lút đưa phòng .
Vừa đóng cửa xong, lập tức đẩy áp tường, chủ động hôn lên môi .
Rồi dần dần trượt xuống, hôn đến phần cổ nổi gân xanh, yết hầu khẽ động.
Giang Dự khẽ rên một tiếng, giọng khàn quyến rũ.
Hai tay siết chặt lấy , mặc làm gì thì làm.
Ánh mắt mơ màng , môi dính đầy ánh nước lấp lánh.
Chúng đang chìm nụ hôn nóng bỏng , thì bất ngờ tiếng đập cửa “rầm rầm” bên ngoài.
Tôi như thỏ con giật , chạy vội lên giường, chui tọt chăn.
Giang Dự vọng qua cửa:
“Có chuyện gì? Tớ sắp ngủ .”
Giọng đàn ông bên ngoài bật lạnh:
“Mở cửa.”
Qua lớp chăn, thấy tiếng cửa mở.
Người bên ngoài :
“Bao cao su 0.01, nhớ dùng biện pháp an .”
“Nhà cũ cách âm kém, biết ý một chút.”
Giang Dự tức giận hét lên:
“Không như nghĩ !”
Giọng uể oải:
“Rồi , coi như tớ nhiều chuyện.”
Bên ngoài im lặng.
Tôi tưởng đó đã .
Liền kéo chăn khỏi đầu –
cảm nên mũi đã nghẹt, chui chăn hồi lâu thiếu oxy luôn.
Cho đến khi một giọng run rẩy vang bên tai:
“Ha Hạ?”
Tôi theo tiếng gọi.
Trần Dã đang ngay cửa, siết chặt nắm tay, đôi mắt đỏ hoe .
15
Tôi ngờ gặp Trần Dã.
Cũng ngờ, Trần Dã và Giang Dự là em ruột.
Hai chẳng giống chút nào –
từ khuôn mặt đến tính cách, khác một trời một vực.
Trần Dã khàn giọng xin :
“Xin , Ha Hạ, đây là tớ trẻ con, đã vô tình làm tổn thương .”
Tôi lạnh nhạt .
Cậu chậm rãi quỳ xuống mặt , tự vả ngừng.
“Ha Hạ, tớ thật sự nhớ .”
“Từ lúc chuyển trường, tớ đã tìm điên cuồng.
như biến mất khỏi thế giới, để dấu vết gì.”
“Ha Hạ, tớ thích .”
“Đoạn ghi âm đó là do Thẩm Diêu gửi , tớ.
Tớ hề biết chuyện, tớ cũng cố ý làm tổn thương .
Giờ tớ và Thẩm Diêu đã cắt đứt .”
“Cậu thể…
cho tớ một cơ hội bù đắp ?”
Ban đầu định tàn nhẫn ném trả những lời tổn thương năm xưa:
“Cái gì mà thích với yêu chứ, ghê tởm chết .”
đến miệng… .
Không cần thiết nữa.
Chuyện cũ đã kết thúc .
Tôi chẳng việc gì biến trở thành một Trần Dã thứ hai.
Vậy nên chỉ nhàn nhạt :
“Trần Dã, thật hèn hạ.”
“Và, xin là vạn năng.
Tôi tha thứ.”
Ánh mắt Trần Dã đầy tuyệt vọng, bỗng sang chỉ Giang Dự, tức giận hét lên:
“Vậy tưởng nó là đồ gì chắc?”
“Nó biết rõ là tớ đang tìm , tớ còn hỏi nó biết học sinh chuyển trường tên Lâm Sơ Hạ –
nó bảo biết! Nó dối!”
“Tớ hèn hạ, còn nó thì ?”
Giang Dự chắn mặt .
“Có gì thì với tớ, đừng trút giận lên Tiểu Hạ.”
Trần Dã giận dữ hét lên:
“Cái đồ trà xanh!”
Hai em lao đánh .
Ra tay hề nương nhẹ.
Tôi can.
Đến khi cả hai đều bầm dập, bệt đất thở hồng hộc, nắm tay Giang Dự, cùng mua thuốc.
Trần Dã bóng lưng hai đứa nắm tay , thân mật rời .
Cậu dứt khoát ngã xuống nền gạch lạnh.
Ánh đèn trắng sáng rực, chói mắt.
Cậu lấy mu bàn tay che mắt.
Khóe mắt –
nước mắt lặng lẽ tràn .
Cậu biết …
đã đánh mất Lâm Sơ Hạ.
16
Không lâu .
Một video tân sinh viên tỏ tình ngọt ngào tại Thanh Bắc trở thành hiện tượng mạng.
Một cô gái xinh , tít mắt :
“Tớ thích .”
Cậu con trai gương mặt thanh tú đỏ mặt, nghiêm túc, cố chấp, pha chút trẻ con, đáp :
“Tớ thích gấp trăm lần cái cách thích tớ.”
“Thích hơn hôm qua, và đủ cho ngày mai.”
(Toàn văn .)