Thông báo
🔥SUU TRUYEN ĐÃ HOẠT ĐỘNG TRỞ LẠI. CHÀO MỪNG CÁC BẠN ĐÃ ĐẾN VỚI WEBSITE ĐỌC TRUYỆN CHỮ HÀNG ĐẦU.🔥
- Nếu bạn muốn sở hữu 1 website đọc truyện chữ như Suu Truyện thì hãy liên hệ telegram @devdark07. Hoặc qua mail: devdark383@gmail.com
Tính năng COMING SOON: Phòng Chat Thế Giới

Vọng Dư Tuyết - Chương 12: Vạn năm

Cập nhật lúc: 2025-08-29 15:32:42

Chuyển ngữ: Naomi.

Mùa đông khắc nghiệt khó chịu cuối cùng cũng qua , một trận mưa xuân rả rích gột sạch tàn tích của mùa đông ở kinh thành.

Thôi Cẩm Chi cửa sổ ngắm màn mưa phùn giăng giăng mái hiên, cành non lá biếc của cây hạnh trong sân mưa cho ướt sũng, trải qua cả một mùa đông khô héo, cuối cùng giờ đây cũng nhú những nụ hoa trắng muốt như tuyết.

Thanh Uẩn cầm một chiếc áo choàng gấm màu mực, bước đến lưng Thôi Cẩm Chi khoác lên nàng: “Công tử mới dưỡng bệnh mấy ngày, cẩn thận kẻo nhiễm lạnh đầu xuân.”

Thôi Cẩm Chi đưa tay ngoài cửa sổ hứng lấy những sợi mưa giăng mắc, ngón tay nàng thon dài, phần bụng ngón tay ấm áp chẳng mấy chốc mưa xuân cho ướt đẫm.

Nàng rộ lên: 

“Ngoài rừng cu gáy, mưa xuân tạnh,

Trước nhà buổi sớm hoa hạnh đầy.”

[*] Trích từ hai câu trong bài thơ Điền gia của Âu Dương Tu, một nhà văn nổi tiếng, một nhà thơ lớn, một nhà sử học, chính trị gia và đồng thời là một nhà từ xuất sắc đời Tống.

“Nếu như lúc mang các ngươi về quy ẩn cố hương, ở nơi đồng quê ruộng vườn, hẳn thể thấy cảnh sắc trong thơ nhỉ.”

Thanh Uẩn thoáng xúc động, đáy lòng dâng lên cảm giác chua xót, từ khi Công tử thi Hương năm mười hai tuổi, chìm nổi chốn quan trường, thế mà qua tám năm .

Suốt những năm qua, Công tử vẫn luôn xuất sắc, sửa sang pháp độ, tiến cử hiền tài, trở thành một vị quan phụ mẫu muôn dân ca tụng. nàng , Công tử sống mệt mỏi. Thanh Uẩn xổm xuống, kìm nỗi xót xa, an ủi Cẩm Chi.

Thôi Cẩm Chi rụt tay về, cầm chiếc khăn lụa bàn, từng chút lau khô vết nước đầu ngón tay, dường như biến thành vị Thừa tướng đại nhân mực thước, hô mưa gọi gió .

Từ cái hôm xoa dịu Kỳ Hựu, nàng rốt cuộc chống đỡ nổi nữa hôn mê bất tỉnh, nghỉ ngơi tĩnh dưỡng suốt mấy ngày trời mới thoát khỏi cơn bệnh nặng.

Thực chỉ là xin nghỉ để dưỡng bệnh, mà còn là để sắp xếp suy nghĩ.

Trong mấy ngày nàng sớm hỏi hệ thống, liệu đối tượng nhiệm vụ khả năng trùng sinh .

Hệ thống im lặng lâu, chỉ cân nhắc một câu: Không loại trừ khả năng .

“Không loại trừ khả năng ” là !

Cục Quản lý Thời Không công việc duy trì trật tự thế giới, nhưng sự can thiệp của nhân viên vốn là chuyện gây nhiễu loạn trật tự, cho nên bình thường họ ít liên lạc với hệ thống, cũng cố gắng yêu cầu sử dụng hack.

Đây cũng là nguyên nhân nàng vất vả việc ở thế giới bao nhiêu năm qua.

chuyện nhân vật trong tiểu thế giới thể trùng sinh là vấn đề cốt lõi, thế mà ngay cả một câu trả lời chính xác cũng . Thôi Cẩm Chi vì để thuận lợi nhiệm vụ, đành bày dáng vẻ ôn nhuận như ngọc để dễ hành sự, mười mấy năm đóng kịch mài giũa tính cách thật của nàng gần như giống hệt dáng vẻ giả tạo . Vậy mà giờ hệ thống trả lời nước đôi, nàng vẫn tức đến chửi thề.

Cuối cùng nàng tức đến độ đập vỡ mấy chén .

Trước đây nàng chỉ nuôi một công cụ hình , nhưng khi phát hiện khả thi thì định thật lòng thật nuôi một đứa nhỏ.

Thế mà bây giờ với nàng, bên trong đứa nhỏ nàng nuôi thể là một trưởng thành đàng hoàng!

Còn mạng rút lui khỏi cuộc chiến đoạt đích, thậm chí kiếp còn dẫn đến lục soát nhà của nàng!

Thôi Cẩm Chi đau đầu vuốt n.g.ự.c cho xuôi khí, mắng hệ thống vô dụng cũng chẳng ích gì, chỉ là tử mà dạy dỗ, tuổi còn nhỏ thì còn thể dùng đức để dẫn dắt, dùng chính đạo để uốn nắn. nếu thật sự là Kỳ Hựu của kiếp trùng sinh trở về… thì nàng nhất thời thật sự nghĩ cách gì .

điều đáng mừng là, hiện tại Kỳ Hựu cũng chỉ mới nghi ngờ nàng thôi.

“Công tử, Điện hạ hôm nay ngài luyện chữ xong ạ.” Hoài Tư mái hiên, cúi đầu thưa.

Thôi Cẩm Chi “ừm” một tiếng tỏ ý . Mấy ngày nay nàng ở nhà dưỡng bệnh, Kỳ Hựu cũng ở theo, nàng bèn dứt khoát mỗi ngày dành chút thời gian để dạy y sách.

Thanh Uẩn che ô giấy dầu lưng Cẩm Chi, cùng nàng về phía thư phòng. Cửa sổ hai bên đều mở rộng, gió thoảng mưa xiên, lạnh len lỏi trong.

Ngồi án thư bằng gỗ đàn hương sơn đen đối diện cửa phòng là thiếu niên một áo xanh, trâm ngọc búi tóc, giơ tay nhấc chân đều toát lên hai chữ tao nhã. Y đang cúi đầu xem một cuộn sách trong tay, thấy tiếng động bèn ngẩng đầu lên rạng rỡ với nàng, trong mắt ánh lên vẻ dịu dàng, y cất tiếng gọi: “Lão sư.”

Thôi Cẩm Chi dáng vẻ ngây thơ ôn hòa của y, thái dương thấy đau nhói vô cớ. Trước đây nàng chỉ cảm thấy trong lòng Kỳ Hựu thiếu cảm giác an , lúc thì ngoan ngoãn rụt rè, lúc thì cảnh giác đề phòng với khác, khắp nơi thăm dò. Nay nghĩ , là tính tình định, tên nhóc điên rõ ràng bản tính đa nghi nhạy cảm, vẻ ngoài ngoan ngoãn hiểu chuyện đều là diễn cho nàng xem!

Nàng đến gần án thư, cầm mấy trang chữ mà Kỳ Hựu hôm nay lên, trong lòng khẽ lạnh một tiếng. Bài tập y nộp mấy ngày nay, chữ ngày càng phóng khoáng, trông vẻ là nhờ sự dạy dỗ của nàng, nhưng mà… tên nhóc quên mất, sự tiến bộ của y cũng quá thần tốc thì ?

Nhớ dáng vẻ đây y giả vờ là một kẻ mù chữ ngay cả Bách Gia Tính cũng trôi chảy, Thôi Cẩm Chi cảm thấy y thể giành giải Ảnh đế Oscar đấy. Chỉ là y diễn, nàng cũng chỉ đành phối hợp.

Thừa tướng cầm lấy một cuộn sách bên cạnh, cất tiếng giảng giải ý nghĩa trong đó cho y.

Thanh âm ôn nhu của Thôi Cẩm Chi vang lên trong thư phòng ấm áp, như tiếng hạt châu rơi xuống mâm, giảng chậm rãi. Nàng rộng hiểu nhiều, tinh thông lục nghệ, thậm chí cả thiên văn địa lý cũng tìm hiểu và học hỏi, giảng bài cũng sinh động thú vị, từ một trăm.

Nói liền một tròn một khắc đồng hồ, nàng mới thấy cổ họng khô rát như lửa đốt.

Kỳ Hựu hồn từ nội dung bài giảng, đưa cho nàng một chén nóng. Thôi Cẩm Chi nhận lấy nhấp thử, chỉ cảm thấy trong miệng ngọt thanh, hương thơm thanh thoát, nhấm nháp thêm một ngụm nữa mới : “Đô Quân Mao Tiêm*?”

[*]Trà Đô Quân Mao Tiêm: là một loại xuất xứ từ khu vực Đô Quân thuộc tỉnh Quý Châu, mệnh danh là "Nữ hoàng xanh của Trung Quốc" và xếp danh sách Thập đại danh Trung Hoa (mười loại ngon nhất Trung Quốc). 

Mao Tiêm thường hình dạng dài và mảnh, màu xanh đậm, với lông tơ mịn bao phủ, tạo nên vẻ ngoài hấp dẫn. Trà hương thơm tự nhiên, thanh khiết, và vị đậm đà, ngọt ngào, thường để hậu vị dễ chịu. Loại giúp tăng cường sức khỏe và chống lão hóa, bên cạnh đó còn thể giúp cải thiện chức năng tiêu hóa và tăng cường hệ miễn dịch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/vong-du-tuyet/chuong-12-van-nam.html.]

Thiếu niên mím môi : “Lão sư thật tinh, nếm ngay.”

Thôi Cẩm Chi cúi đầu chén men Nhữ Diêu màu thiên thanh trong tay, đáy chén phẳng rộng, vành chân hẹp thấp, cầm cảm giác mịn màng ấm áp, mà nước bên trong thì trong vắt, lá đáy sáng rõ, đều là những vật phẩm quý hiếm khó tìm.

Bản nàng chú trọng vật chất, cơ bản là tiện tay gì dùng nấy, đồ Hoàng đế ban thưởng của các đại nhân khác tặng, nàng đều bảo Thanh Uẩn kiểm kê ném trong kho.

Hơn nữa ngày thường nàng để hết tâm trí việc thành nhiệm vụ, căn bản tâm trạng quản lý trong phủ.

Nào ngờ tên nhóc mới ở mấy hôm, lẽ cảm thấy cảnh quá tệ, liền gói lớn gói nhỏ mà dọn hết đồ của .

Vốn tưởng rằng tuy bên trong là trưởng thành, nhưng bên ngoài chẳng qua vẫn là một đứa trẻ choai choai, thể thứ gì chứ. Nào ngờ, từ ngày y bái sư, xảy chuyện Tam hoàng tử đẩy y xuống nước, Hoàng đế dấy lên chút lòng từ ái ít ỏi, đồ hết rương đến rương khác đều ban cho Kỳ Hựu.

Tuy Thôi Cẩm Chi hứng thú với những vật phẩm như ngọc thạch châu báu, nhưng Kỳ Hựu lôi nào là mực Tập Cẩm, nghiên đá nổi tiếng Đoan Châu, giấy Tiết Đào rắc vàng, chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi đổi cả diện mạo của phủ .

Giờ đến cả bộ ấm chén pha cũng đổi hết một lượt, nàng kỳ quái Kỳ Hựu, thiếu niên cảm nhận ánh mắt của mặt, tựa hồ nàng nghĩ gì, bèn ngượng ngùng : “Lão sư thích loại ? Mấy hôm Mẫu hậu ban thưởng cho lão sư, gửi đến cùng với một trân bảo thuốc bổ.”

Tiêu Hoàng hậu ban thưởng?

Xem hôm đó Kỳ Húc đến thăm, đa phần là do Hoàng hậu chỉ thị.

Nàng đưa tay cầm lấy tờ giấy thư bàn, mở xem, đó hai cái tên như rồng bay phượng múa. Kỳ Hựu ghé xem: “Đây là gì?”

“Đây là danh sách bạn học thần chọn cho Điện hạ.”

Kỳ Hựu lúc mới cúi đầu kỹ, đó : Trần Nguyên Tư, con trai của Nội các Thị độc học sĩ*, và Hoắc Triều, con trai của Tiền phong tham lĩnh**.

[*] Nội các Thị độc học sĩ là chức quan của quan văn Tòng tứ phẩm thời Thanh, chức thường đảm nhiệm việc hỗ trợ hoàng đế trong việc và giảng giải kinh sách, tham gia biên soạn hoặc hiệu đính các văn bản quan trọng, đồng thời tư vấn về các vấn đề học thuật và chính trị. Đây là một vị trí đòi hỏi học vấn uyên thâm và thường giao cho các học sĩ tài năng văn chương.

[**]Tiền phong tham lĩnh là chức quan của quan võ Chính tam phẩm thời Thanh, chức quan thuộc hệ thống cấm vệ quân, đảm nhiệm các nhiệm vụ như hộ vệ nghi trượng hoàng đế, canh gác cung cấm và dẫn đầu đoàn quân khi hành quân.

Ánh mắt y khẽ động, tầm lướt qua những nét chữ khải thư uyển chuyển mà mạnh mẽ, đáy mắt hiện lên vài phần khác lạ.

Gia tộc Tiết thị, mẫu phi của Tam hoàng tử nắm giữ Nội các, còn Thái úy Vương Tân Hồng, nắm giữ binh quyền thiên hạ, của phe Hoàng hậu. Hai bạn học đều liên quan mật thiết đến hai phe phái, mà quan hàm thấp, sẽ thu hút sự chú ý.

“Danh sách bạn học là do Mẫu hậu xem xét quyết định, lão sư thể đảm bảo Mẫu hậu nhất định sẽ chọn ?”

Thừa tướng nhấc ấm nhỏ rót nước chén, lá từ từ chìm nổi trong dòng nước trong vắt, bóng lá trong nước, tỏa từng đợt hương thơm thanh khiết, khóe miệng nàng mang theo nụ nắm chắc phần thắng.

“Những bạn học còn chỉ cần chọn những quyền cao chức trọng là .” Nàng nâng chén lên: “Hoàng hậu nương nương Điện hạ thế lực của riêng , nhưng chuyện bạn học thì tuyệt đối cách nào ngăn cản, tất sẽ chọn trúng mà thần .”

Kỳ Hựu dùng ánh mắt sâu thẳm khó dò nàng một lúc, chậm rãi : “Có bạn học, tức là thế lực ? Lão sư nghĩ đơn giản quá.”

“Huống hồ cần thế lực để chi?” Y khẽ cong môi, mặt lộ vẻ bất an: “Hai tộc Tiêu, Tiết tranh đấu, đấu nổi?”

“Ta chỉ cầu bình an trong cung cả đời là đủ .”

Nhất thời Thôi Cẩm Chi thật sự nắm bắt trong lòng y rốt cuộc đang nghĩ gì, Kỳ Hựu tuy chứng minh với nàng rằng quả thực là quả hồng mềm mặc nắn bóp, nhưng cũng thật sự bao giờ tỏ rõ suy nghĩ về việc tranh đoạt thiên hạ.

Huống chi kiếp khi Kỳ Húc lên ngôi lâu nảy sinh sát tâm với nàng, Đại Yến rốt cuộc đến bước đường như thế nào, nàng cũng .

nàng vẫn cứ thong thả nhấp một ngụm : “Điện hạ cho rằng, sinh ở trung tâm quyền lực, hứng thú với quyền lực là thể sống một cuộc đời thuận lợi bình an ?”

“Thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội*. Dù Điện hạ ham tranh đoạt quyền lực, nhưng ngài tư cách để sử dụng quyền lực. Dưới sự lôi kéo của các thế lực, ngài cũng sẽ bàn tay kéo ngài .”

[*] Thất phu (dân thường) vốn tội gì, nhưng vì trong mang theo ngọc bích mà thành tội. Nghĩa đen là mang theo tài bảo dễ chuốc họa; nghĩa ẩn dụ là những tài thì thường khác ghen ghét, dòm ngó, hãm hại.

Huống chi, thật sự một kẻ nhàn tản phú quý của hoàng gia, cũng xem Hoàng đế bằng lòng coi trọng tình hòa thuận . Kỳ Húc ngay cả ân sư nhiều năm của cũng thể chút lưu tình mà c.h.é.m giết, huống chi là một khác trong cái ổ ăn thịt .

“Điện hạ chỉ giữ , cũng bản lĩnh đó. Dù lúc thần thể bảo vệ ngài, nhưng mười năm , hai mươi năm thì ?” Nàng lắc đầu tự giễu: “Cái thể của thần, e là trụ đến lúc đó.”

Kỳ Hựu trầm mặc trong giây lát.

Cơn mưa xuân ngoài tạnh từ lúc nào, những nụ hoa đầu mùa bung nở, cơn mưa trông càng thêm tươi tắn mơn mởn. Thôi Cẩm Chi thở dài.

“Thực … thần còn chút lòng riêng.”

Nàng cụp mắt xuống, thanh âm lành lạnh vang lên: “Có bạn bè đồng trang lứa bầu bạn, lẽ Điện hạ sẽ vui vẻ hơn một chút.”

“Thần thấy Điện hạ lúc nào cũng nghiêm túc kiềm chế.”

Thôi Cẩm Chi nghiêng Kỳ Hựu, đột nhiên một hành động mà bình thường nàng tuyệt đối sẽ .

Nàng đưa hai ngón tay , nhẹ nhàng đặt lên khóe môi y, nhấc lên . Dù khác ép vẻ mỉm , mày mắt Kỳ Hựu vẫn như tranh vẽ, thanh tú tuấn lãng.

“Trước đây khi Điện hạ , bao giờ nụ chạm đến đáy mắt, thần hy vọng Điện hạ thể thật sự vui vẻ.”

Có lẽ nhiều năm , Kỳ Hựu nhớ khoảnh khắc xuân hàn se lạnh , dù nàng là thật lòng giả ý, trong sâu thẳm đồng tử của y cũng phản chiếu rõ ràng dáng vẻ nàng thanh cao, khẽ nghiêng đầu mỉm với y.

Lúc đó, nàng dung mạo như ngọc, nụ như hoa đọng đầy tuyết.

Thời gian lắng đọng, một ánh tựa vạn năm.

Loading...