Vọng Dư Tuyết - Chương 21: Bất an
Cập nhật lúc: 2025-08-29 15:32:55
Chuyển ngữ: Naomi.
Lệnh Hòa Đế dứt lời, bá quan bên lập tức xôn xao bàn tán, Thôi Cẩm Chi vốn xuất hàn môn, nhiều năm nay luôn giữ đạo trung dung, một lòng hướng về Hoàng thượng.
Tuy rằng đôi lúc lời thật mất lòng, khó tránh khỏi Hoàng đế phật ý, nhưng thể phủ nhận, nàng chính là trọng thần cốt cán của Hoàng đế.
Nếu ai thể gả con gái cho Thừa tướng, chẳng sẽ thể hiện lòng trung thành của với Hoàng đế .
Chưa bàn đến mưu trí và kiến thức của Thôi tướng, chỉ riêng dung mạo của Thừa tướng thôi đủ khiến khó lòng quên : quang minh lạc tựa nhật nguyệt trong lòng, uy nghiêm trang trọng như ngọn gió tán tùng.
Một đám cáo già chẳng là say thật giả vờ say, trong lòng bắt đầu tính toán.
Thôi Cẩm Chi phần bất đắc dĩ lắng đồng liêu bàn tán xôn xao bên tai, chợt cảm thấy một ánh mắt nặng trịch, gần như hữu hình đang chiếu lên , nàng ngước về hướng phát ánh mắt .
Cố Vân Tung tùy ý đối diện nàng, ánh mắt thẳng chút né tránh, trong con ngươi là vực sâu thăm thẳm thấy đáy, ánh mắt xuyên qua đám đông, nóng bỏng mà sâu lắng.
Thừa tướng ánh mắt của cho ngơ ngác, lẽ nào… giải vây giúp ?
Tự cho rằng đoán đúng, Thôi Cẩm Chi thầm gật đầu, trong lòng cảm thán, hổ là tri kỷ nhiều năm của nàng, quả thật nghĩa khí!
Nàng chắp tay hành lễ, thản nhiên đối đáp: "Đa tạ Bệ hạ quan tâm, nhưng nếu đến chuyện lập gia thất, chi bằng Bệ hạ hãy ban hôn cho Định Viễn tướng quân ạ."
"Nếu thần nhớ lầm, Cố tướng quân còn lớn hơn thần vài tuổi, thần ở kinh thành hôn sự thể từ từ lựa chọn. Cố tướng quân chẳng bao lâu nữa sẽ đến biên cương xa xôi, biên ải nghèo khổ, bên cạnh tri kỷ sớm tối chăm sóc, lẽ nào Bệ hạ nỡ lòng?"
Phụt...
Mấy vị đại nhân rượu còn kịp nuốt, thấy lời , tất cả đều nhịn phun . Nhất thời trong bữa tiệc tiếng ho sặc sụa ngớt.
Bọn họ khỏi thầm tặc lưỡi, Thôi Cẩm Chi quả thật to gan, cả kinh thành ai mà chẳng Thừa tướng và Định Viễn tướng quân bất hòa, mà nàng thẳng thừng châm ngọn lửa sang Cố Vân Tung, liệu trực tiếp đập vỡ chén rượu bỏ đây?
Cố Vân Tung, đang là tâm điểm của ánh , từ từ siết chặt cái chén bạch ngọc trong tay, thầm mắng Thôi Cẩm Chi đúng là một con sói mắt trắng vô lương tâm.
Chàng chậm rãi thở hắt , định tìm một cái cớ nào đó để lấp l.i.ế.m cho qua thì thấy Lệnh Hòa Đế đang với ánh mắt sáng rực…
Thôi , phen tiêu thật .
Thôi Cẩm Chi nín Lệnh Hòa Đế lải nhải suốt một khắc đồng hồ những câu như: "Khanh hai mươi sáu tuổi mà còn lấy vợ sinh con, còn mặt mũi đối diện với liệt tổ liệt tông" và "tương lai trẫm ăn thế nào với Cố lão tướng quân đây", cùng những lời tương tự như thế.
Sau một hồi giằng co, cuối cùng cũng đến khâu cuối cùng: "Có ưng cô nương nào ? Có yêu cầu gì ?"
Các vị đại thần lặng lẽ dỏng tai lên , cho dù gả cho Thừa tướng, gả cho vị Đại tướng quân đang nắm giữ trọng quyền cũng !
Chỉ thấy Cố Vân Tung gượng : "Học thức, dung mạo đều kém Thừa tướng đại nhân là ."
Các quan viên: ...
Ngay cả Lệnh Hòa Đế cũng khan một tiếng: "Yêu cầu của Cố khanh quả thật… quả thật thấp chút nào."
Lúc , Thôi Cẩm Chi còn tâm trạng đùa giỡn với bọn họ nữa, nàng lặng lẽ sai Thanh Uẩn ngoài xem thử, nhưng Thanh Uẩn trở về chỉ trong lều ai.
Nàng khẽ chau mày, vốn dĩ trong yến tiệc thiết đãi quần thần, ngoại trừ những vai vế mặt Bệ hạ, những khác thỉnh thoảng trốn việc lười biếng cũng là chuyện thường tình. Thôi Cẩm Chi chỉ cần thoáng qua là trong bữa tiệc ít công tử con nhà quyền quý vắng mặt.
Điều cũng bình thường thôi, yến hội trông vẻ như chỉ chuyện trò vui vẻ, nhưng thực chất bên trong ẩn chứa bao nhiêu mưu tính, kẻ thấy vô vị, dĩ nhiên đến, chẳng qua cũng chỉ là ở trong lều đánh bài cược tiền, hoặc dạo loanh quanh chân núi.
Kỳ Hựu xưa nay luôn lời nàng, đến việc nàng dặn y trễ tiệc, cho dù y đến, Thanh Uẩn tìm lâu như mà đến một bóng cũng thấy.
Lòng nàng càng thấy bất an, nàng đành giả vờ say rượu mệt mỏi, lặng lẽ rời khỏi bàn tiệc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/vong-du-tuyet/chuong-21-bat-an.html.]
Thôi Cẩm Chi ở rìa ngoài cùng của doanh trại, buộc chiếc áo choàng mà Hoài Tư đưa tới, mở miệng hỏi : "Xung quanh đây kiểm tra hết ?"
Hoài Tư mặc một bộ y phục bó sát màu đỏ sẫm, bên hông còn đeo một thanh trường kiếm. Nghe , cúi đầu đáp: "Theo lệnh công tử xem qua một vòng, thấy tung tích, chỉ khu rừng rậm sâu bên trong là kiểm."
Nàng giơ tay lấy chiếc đèn lồng trong tay Hoài Tư, ngọn nến lung lay tỏa vầng sáng màu đỏ son rực rỡ.
"Ta trong xem thử."
"Công tử!" Hoài Tư ngẩng phắt lên: "Bây giờ đêm khuya sương nặng hạt, trong rừng rậm bùn lầy khó , cứ để một nô tài là . Điện hạ chắc chỉ nhất thời ham chơi với hai bạn học thôi, sẽ việc gì ạ."
Thôi Cẩm Chi lắc đầu: "Ta khu rừng phía Đông Nam xem một chút, ngươi hướng khác xem . Nhớ kỹ, đừng kinh động đến khác."
Tuy rằng hầu kẻ hạ mang theo ít, nhưng nếu thật sự tìm kiếm rầm rộ, khó tránh sẽ kinh động đến Hoàng đế.
Khu rừng ban ngày rõ ràng còn chan hòa ánh xuân, một khung cảnh tràn đầy sức sống, mà đến tối như biến thành một bộ dạng khác. Cành cây lay động trong gió đêm phát tiếng xào xạc, khiến lạnh cả gáy.
Nàng xách chiếc đèn lồng nhỏ nhắn màu đỏ son, một chút do dự, từng bước tiến khu rừng rậm.
------------------------------------------------
Một canh giờ .
Kỳ Hựu khoanh tay ngực, chán chường Hoắc Triều nhảy lên nhảy xuống bận rộn bắt trứng chim, đúng là tâm tính trẻ con, ngay cả Trần Nguyên Tư ngày thường vẻ ông cụ non, đến lúc chơi đầu cũng dính đầy lá cỏ.
Nếu vì lời dặn của Thôi Cẩm Chi, y mới thèm ở đây xem hai tên ngốc lên non xuống nước .
Ngẩng đầu sắc trời, Kỳ Hựu ước chừng thời gian cũng còn sớm, bèn định bảo họ thu dọn để chuẩn dự tiệc.
Lời còn kịp , lưng vang lên giọng khinh khỉnh.
"Ối chà, Tứ điện hạ đây ?"
Hoắc Triều nửa còn đang treo cây thấy động tĩnh, liền thò đầu , bực bội "chậc" một tiếng: "Cao Thiên Túng, ngươi đến gì?"
Chỉ thấy cách đó xa là một thiếu niên mặc áo bào cổ tròn thêu hình mãng xà màu xanh bảo thạch. Cậu hếch cằm lên thật cao, ác ý đánh giá ba họ: "Ngươi thật, là bạn học của Điện hạ, thể đến gặp?"
Cậu dài giọng.
Hoắc Triều kẻ cho phát bực, liền lộn từ cây nhảy xuống, cũng vênh váo khoanh tay : "Lúc mới nhớ là bạn học của Điện hạ ?"
"Ngày thường lúc nào cũng lêu lổng cùng đám Nhị hoàng tử hả, ngoài còn tưởng ngươi là bạn học của Nhị điện hạ đấy chứ?"
Cao Thiên Túng khẩy một tiếng, liếc mắt từ xuống đánh giá Kỳ Hựu đang im lặng bên cạnh, trong lòng khinh miệt: "Nếu Hoàng hậu nương nương chỉ định , ngươi nghĩ tình nguyện bạn học vớ vẩn của y ?"
"Ngày thường thỉnh thoảng đến một cái, là nể mặt các ngươi lắm ."
"...Ngươi!" Hoắc Triều bước tới, mặt đỏ bừng, giơ cao nắm đấm.
Trần Nguyên Tư kịp thời kéo , liếc Cao Thiên Túng: "Cao công tử xong , chúng chứ."
Nói xong, hạ giọng với Hoắc Triều: "Đừng gây chuyện cho Điện hạ."
"Đợi !" Cao Thiên Túng giang hai tay , chắn ngang đường của họ.
"Ai cho phép các ngươi ?"
Trên mặt còn lộ rõ ác ý chút che giấu.