Xuyên Đến Vô Hạn Trò Chơi Lấp Hố Văn - Chương 36
Cập nhật lúc: 2025-08-29 15:57:10
“Cái …” Hứa Thuật chằm chằm bộ hài cốt nhỏ bé , do dự :
“Chẳng lẽ… là như đang nghĩ?”
Quý Xuyên im lặng một lúc lâu đáp:
“Tiếp tục tìm.”
Nếu thật sự đúng như , thì xung quanh đây chắc chắn sẽ còn nhiều đồ vật quen thuộc nữa.
Chỉ là… nơi cách thị trấn quá xa. Nếu thể về lấy dụng cụ, việc khai quật sẽ nhanh hơn nhiều.
bây giờ, cả hai chỉ thể dùng chính vũ khí trong tay cho xẻng, cố gắng đào bới lớp bùn nhão và đống xương trắng tang thương .
Thể lực hiện tại của họ còn như . Chỉ thêm một lúc, Hứa Thuật bắt đầu thở gấp, hai tay run rẩy, chân cũng lảo đảo như khuỵu xuống.
Quý Xuyên trông cũng chẳng khá hơn bao nhiêu.
đổi , những gì họ tìm khiến thể rùng .
Trong bùn nước lẫn xương cốt, lượt lộ những vật dụng quen thuộc.
Cả những mảnh quần áo mục rữa hết, nát vụn từng mảng.
Trong đó, một mảnh vải bùn nhuộm thành màu đen kịt, mặt còn vắt chéo một đoạn dây thừng tinh xảo.
Nhìn kiểu dáng, nó vốn dĩ là một chiếc túi gấm nhỏ treo bên hông.
Thấy vật , trong đầu Hứa Thuật khỏi lóe lên ký ức về ngày đầu tiên đặt chân trò chơi.
Khi đó, cùng Viên Quảng mới trấn, gặp một đàn ông đang dắt “con dê hai chân” về nhà.
Cậu còn nhớ rõ, gã đàn ông từng móc đồ từ túi gấm bên hông đưa cho một bà lão.
Tất nhiên, Hứa Thuật dám khẳng định chiếc túi đào lên chính là của gã . Dù loại túi gấm ở thời cổ đại hầu như ai cũng .
giữa một bãi hài cốt lớn thế , việc liên tục thấy những vật quen mắt thì tuyệt đối ngẫu nhiên.
Cậu còn thấy chiếc gương đồng từng gặp trong một căn phòng trống, và cả chiếc vòng ngọc màu xanh đậm vỡ đôi.
Những thứ đó, thấy ở trấn.
Thậm chí một trang sức khác, tuy nhất thời nhớ thấy ở , nhưng đều quen thuộc đến gai .
Nhiều như thế, thể chỉ là trùng hợp?
Hứa Thuật chằm chằm chúng, ánh mắt nặng trĩu:
“Nói cách khác… trong trấn… thật c.h.ế.t sạch từ lâu .”
Những bộ xương chất đống nơi đây, chính là hài cốt của bộ dân làng.
Trên xương thịt chẳng còn chút da thịt nào, c.h.ế.t từ bao giờ.
Thế thì hiện tại những “ sống” trong trấn … thật sự còn là ?
Hay ngay từ lúc chơi bước trò chơi, tất cả tự nguyện đặt chân một quỷ trấn?
Nghĩ đến đây, Hứa Thuật bất giác bật .
Khi bọn họ bước trò chơi, hệ thống chỉ đưa mỗi truyền tống tới khu vực gần thị trấn, chứ trực tiếp thả ngay trong trấn, cũng chẳng giao bất kỳ nhiệm vụ nào buộc họ đến đó.
Thậm chí, trò chơi còn hề hạn chế hành động của chơi. Ban đầu, họ thể ở bên ngoài, hoặc theo hướng ngược .
Chính là do tâm lý tìm đồng đội, hoặc cần đồ ăn để sống sót, từng mới chủ động tiến trong trấn.
Hứa Thuật khẽ thở dài, :
“Chúng một chuyến , gọi hai ngoài. Sau đó thì đừng bao giờ về cái trấn nữa.”
Lúc , trong trấn nhỏ, Dương Nhuế và Viên Quảng từ một tứ hợp viện .
Sau khi cơn kích động ban đầu trôi qua, Dương Nhuế dần bình tĩnh . Cô định tìm hai chơi còn để bàn xem bước tiếp theo nên gì, nhưng tìm quanh mới phát hiện Hứa Thuật và nhóm rời .
Trong viện chỉ còn Tiểu Hà.
Cô bé bậc đá, miệng khe khẽ hát một khúc ca tên, trông vẻ tâm trạng .
Dương Nhuế bước khỏi tứ hợp viện liền thấp giọng lẩm bẩm:
“Vừa mới g.i.ế.c xong, tâm trạng mà chứ?”
Viên Quảng bật , hỏi:
“Cậu nghĩ bọn họ ?”
“Hẳn là tìm t.h.i t.h.ể của Vu Diêu.” Dương Nhuế đáp “Hay là chúng cũng xem? Nếu họ còn ở đó thì thể giúp một tay. Nếu thì ít nhất cũng thể xem xét thi thể, phát hiện mới.”
Viên Quảng gật đầu:
“Được, lát nữa tới cổng trấn thì tìm thêm dụng cụ đào bới.”
Hai trò chuyện phía ngoài trấn.
lúc gần đến cổng, một cánh cửa tiệm bên đường mở .
Một bà lão tóc bạc trắng từ trong bước , bước tập tễnh, từng bậc từng bậc xuống thềm đá, chậm rãi về phía những xác c.h.ế.t rải rác đầy đường.
Ban đầu, trong đó vẫn còn sống sót, nhưng bốn ngày kể từ khi chơi tiến , họ đều lượt c.h.ế.t hết, giờ chỉ còn thi thể.
Bà lão dừng một cái xác còn nhiều thịt, cố gắng khom lưng, nắm lấy hai chân, gần như từng tấc một kéo lê về phía nhà .
Kéo mãi vẫn nhúc nhích bao nhiêu, cuối cùng bà phịch xuống, thở dốc, trong lấy con dao.
Khi bà đầu , khéo bắt gặp Dương Nhuế và Viên Quảng đang tới.
Bà lập tức khựng , chắp tay hành lễ, giọng run run:
“Người … xin hai vị giúp bà già một tay…
Người ơi, cho bà già một miếng ăn !”
chính bọn họ cũng đói lả, chẳng còn sức mà giúp ai.
Dương Nhuế dáng vẻ gầy yếu, đáng thương của bà lão, đành lòng, bèn mặt .
Viên Quảng khẽ thở dài, đưa tay đỡ lấy bà, :
“ thể giúp bà đưa t.h.i t.h.ể nhà, còn những việc khác thì…”
Bà lão mừng rỡ, liên tục cúi đầu cảm tạ, đôi mắt vẩn đục cũng rưng rưng nước mắt.
Bà theo Viên Quảng khiêng xác trong, nghẹn ngào :
“Cảm ơn các cô , các cô đúng là !”
Viên Quảng chỉ nhạt, lặng lẽ đặt t.h.i t.h.ể ở gian bếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-den-vo-han-tro-choi-lap-ho-van/chuong-36.html.]
Thực đây là một cảnh tượng hết sức quái dị chính tay khiêng một cái xác , đặt bếp nhà kẻ khác, trong khi rõ ràng bà lão định… ăn nó.
Thế nhưng, trong phó bản trò chơi , chuyện chẳng gì lạ lẫm.
“Cảm ơn, cảm ơn nhiều lắm!” bà lão cúi rạp cảm tạ ngừng.
Đến lúc hai định , bà ngập ngừng, đôi môi mấp máy, bàn tay gầy guộc run run đưa , như thể gì đó nhưng còn do dự.
Dương Nhuế thấy , dừng bước, đầu :
“Bà còn gì ?”
Viên Quảng cũng dừng , nghi hoặc bà.
Bà lão trầm ngâm hồi lâu mới khẽ thở dài:
Nam Cung Tư Uyển
“Thực … với các ngươi, đừng ở chung với cô bé nữa. Nó… nó , mà là yêu quái ăn thịt đó!”
Nghe xong, ý nghĩ đầu tiên trong đầu Viên Quảng là: “Thế bà thì khác gì, chẳng cũng ăn thịt ?”
“Bà gì thêm ?” Dương Nhuế vội hỏi, ngữ khí mềm mỏng hơn hẳn, như thể thấy hy vọng.
Bà lão cúi đầu, hạ giọng run run:
“Các ngươi là , chỉ dám cho hai ngươi thôi. ngàn đừng để lọt ngoài. Nếu để nó thấy, e rằng ngay cả bà già cũng…”
Dương Nhuế chau mày, gật đầu chắc nịch:
“Bà yên tâm, chúng sẽ với ai .”
Đôi mắt vẩn đục của bà đảo qua hai họ, cất lời:
“Nếu các ngươi thật sự , thì hãy giúp kiếm chút đồ ăn. già , chẳng còn sức gì nữa… Nếu con trai con gái còn sống, cũng cần phiền các ngươi thế .”
Dương Nhuế và Viên Quảng , trong mắt đều hiện lên sự do dự.
Bọn họ hiểu, suy đoán đó về cấm kỵ là sai. Vậy thì cấm kỵ thực sự ở đây rốt cuộc là gì?
Dù mấy ngày qua tình hình cho thấy, chắc chắn là chuyện giúp NPC nấu thịt , nhưng ai mà trong quá trình kích phát cấm kỵ .
Thêm nữa, họ cũng chắc lão nhân thật sự tin tức về Tiểu Hà , và thông tin quan trọng đến mức nào. Dù thì việc Tiểu Hà , bọn họ cũng tự đoán .
“Không chịu thì thôi.” Lão nhân khoát tay, thản nhiên : “Các ngươi , tự cầm d.a.o từ từ cắt thịt cũng .”
Dương Nhuế khẽ cắn môi, giọng nhỏ hẳn :
“Thôi… chúng , giữ mạng quan trọng hơn.”
Viên Quảng do dự giây lát, cũng gật đầu, xoay cùng nàng bước ngoài.
Ngay lúc cả hai sắp bước qua cửa, lưng bỗng vang lên tiếng gọi chậm rãi của lão nhân:
“Khoan .”
Hai dừng , đầu , chỉ bà tiếp:
“Con bé … là Hà yêu.”
“Hà… yêu?!” Dương Nhuế kinh hãi đến lắp bắp.
Bọn họ vốn Tiểu Hà là quỷ g.i.ế.c , nhưng thế nào cũng ngờ, nó là thứ gì đáng sợ như Hà yêu.
Thật , ngay từ khi cái thị trấn trọng nam khinh nữ đến mức cực đoan, Dương Nhuế nghĩ Tiểu Hà lẽ là một đứa bé gái cha ngược đãi đến chết, khi c.h.ế.t hóa thành lệ quỷ.
Lời của lão nhân, nghi ngờ gì, phá nát suy đoán .
“ , Hà yêu.” Lão nhân Dương Nhuế, chậm rãi hỏi:
“Các ngươi con sông ngoài gọi là gì ?”
Viên Quảng trầm giọng đáp:
“Biết. Là sông Nữ Nhi.”
Đây chính là cái tên mà hôm qua Vu Diêu hỏi thăm từ một cư dân trong trấn.
Lão nhân , truy vấn:
“Thế các ngươi , vì nó mang cái tên ?”
Viên Quảng đáp:
“Bởi vì trong trấn trọng nam khinh nữ, những đứa con gái sinh đều ném xuống sông cho c.h.ế.t chìm… đúng chứ?”
Trên gương mặt nhăn nheo của lão nhân hiện lên một nụ mỉa mai:
“Không sai. Hồn phách oán hận c.h.ế.t oan suốt năm qua tháng khác, tụ trong sông, biến thành Hà yêu…”
“Dương tỷ tỷ, Viên ca ca, hai ở đây ?”
Ngoài cửa, một giọng trẻ con trong veo vang lên.
Dương Nhuế giật , xoay phắt . Chỉ thấy Tiểu Hà với gương mặt tươi , dáng vẻ tung tăng bước về phía bọn họ.
Con bé đến mức đôi mắt cong cong, ngây thơ vô cùng.
trong mắt Dương Nhuế, nụ ngập tràn tà khí.
Viên Quảng bước lên một bước, nửa chắn mặt Dương Nhuế, cố gắng giữ vẻ tươi mà hỏi:
“Bọn chỉ dạo thôi. Sao em đây?”
Lúc , Tiểu Hà đặt một chân lên ngưỡng cửa, nhưng bước thêm trong.
Cô bé cứ giữ nguyên tư thế đó, đôi mắt to một cách bất thường dán chặt lấy Viên Quảng, lặng lẽ hồi lâu.
Bị ánh mắt găm , nụ mặt Viên Quảng dần cứng , biến mất hẳn.
Dương Nhuế phía , rõ bộ, trong lòng bất giác nhớ đến tối hôm qua… khi Tiểu Hà cũng từng dùng ánh mắt mà Vu Diêu.
Ngay đó lâu, Vu Diêu chết.
Cô siết chặt nắm tay, tim đập loạn.
Chẳng lẽ… Viên Quảng cũng sắp đến lượt ?