Thông báo
🔥SUU TRUYEN ĐÃ HOẠT ĐỘNG TRỞ LẠI. CHÀO MỪNG CÁC BẠN ĐÃ ĐẾN VỚI WEBSITE ĐỌC TRUYỆN CHỮ HÀNG ĐẦU.🔥
- Nếu bạn muốn sở hữu 1 website đọc truyện chữ như Suu Truyện thì hãy liên hệ telegram @devdark07. Hoặc qua mail: devdark383@gmail.com
Tính năng COMING SOON: Phòng Chat Thế Giới

Dạy Chồng Từ Thủa Bơ Vơ - Chương 3

Cập nhật lúc: 2025-07-30 22:30:24

Tôi lập tức trả lời:

【Mẹ , mẹ hiểu . Trong mắt con, mẹ còn thân hơn mẹ ruột. Chuyện của mẹ dù nhỏ với ngoài, nhưng trong lòng con là chuyện to trời. Huống hồ dám mẹ lưng, khiến mẹ tủi thân, con thể coi là chuyện nhỏ ? Mẹ yên tâm, cứ gửi tài khoản đứa dám mẹ cho con, con xử !】

【Không nên con…】

【Mẹ cứ yên tâm, ai dám động đến mẹ, con cho họ biết tay. Bạn thân con nhà phòng tập quyền , em họ của bạn đầy đấy, đánh là đánh ngay, nhân nhượng !】

Mẹ chồng im lặng hồi lâu.

Một lúc , bà gửi tin nhắn:

【Xin con, Tiểu Tịch, chắc mẹ nhầm thôi. Không ai khiến mẹ tủi thân cả.】

【Vậy là , mẹ yên tâm nhé, con đây mẹ lo gì hết!】

Trận chiến , đã phá mặt trận “mẹ chồng – mẹ ruột”, còn khiến mẹ chồng cứng họng, đúng là đại thắng lợi.

Tôi chụp cuộc trò chuyện gửi nhóm, bạn thân sướng đến ngậm miệng nổi.

Còn gửi tiếp cho 666 tệ tiền thưởng.

Chị Diễm thì thẳng:

【Đừng mừng sớm, mẹ chồng và mẹ ruột là thua , nhưng sống với em vẫn là chồng em.】

【Linh Tịch, em định sống tiếp với Châu Tầm thế nào?】

【Nếu ly hôn, chị thể giúp em ngay lập tức.】

Bạn thân lập tức tag :

【Chỉ cần chị gật đầu, mấy em phòng tập quyền lập tức xung trận!】

Tôi do dự.

Chị Diễm ép, chỉ tiếp tục :

【Tất nhiên, nếu em vẫn tiếp tục sống với Châu Tầm – dù trốn tránh trách nhiệm – chị cũng thể giúp em “huấn luyện” .】

Bạn thân:

【@Diễm là nữ hoàng, xin hãy huấn luyện !】

Lúc đó, Châu Tầm còn biết những ngày “tuyệt vời” của sắp tới hồi kết .

7

Châu Tầm vốn kỹ tính chuyện sạch sẽ, ít nhất cũng ngâm trong phòng tắm nửa tiếng.

Còn chuyện tóc rụng nước văng khắp sàn khi tắm thì chẳng bao giờ lọt phạm vi bận tâm.

Ra khỏi phòng tắm, thấy điện thoại đến 15 cuộc gọi nhỡ.

Toàn là mẹ gọi.

“Alo, mẹ , chuyện gì ?”

“Tin nhắn mẹ với con, để Linh Tịch ? Con bé hôm nay lạ lắm, con cẩn thận đấy.”

“Chắc ! Mà thì , dù tiếng tăm ‘ông chồng kiểu mẫu’ của con cũng đã vang dội còn gì!”

Châu Tầm chẳng để tâm.

Cái kiểu sống chỉ cần mở miệng, chẳng động tay động chân quá thoải mái chứ.

Nói vài câu lấy lệ là xong.

Hắn chỉ cần cố ý làm sai, là cần làm đúng nữa!

Vui vẻ bước khỏi phòng tắm.

Vừa đẩy cửa , chân trượt một cái, ngã sóng soài.

Không may cái mông cắm đúng một mảnh sứ vỡ.

Châu Tầm hét lên một tiếng thảm thiết:

“A——”

Tôi thong thả gần, dịu dàng hỏi han:

“Ơ kìa chồng ơi, ngã thế ?”

“Em còn dám hỏi? Em làm cái gì nông nỗi thế hả!”

Châu Tầm một tay ôm mông, một tay cầm mảnh sứ dính máu.

“Đống mảnh sứ trong phòng tắm? Em biết dọn dẹp ?”

Tôi xoa xoa bụng, làm vẻ đáng thương: “Ơ, mảnh sứ lăn đến cửa phòng tắm nhỉ?

Chồng ơi, cái chẳng do làm vỡ lúc dọn bếp ?

Ai mà chẳng biết cẩn thận, chu đáo thế nào, hôm nay em còn đang kỳ , cứ bủn rủn cả , kiểm tra !”

“Anh… cái đó… ờ, dọn bếp thật…”

Giọng Châu Tầm yếu dần.

“Chồng , trí nhớ tệ thật đấy. Em đã dặn khi tắm xong lau khô sàn, thì dễ trượt chân, giờ thì , ngã chứ gì? May là ngã bằng mông, chứ đập mặt thì tiêu luôn đó!”

Châu Tầm hít sâu một .

“Đập mặt còn đỡ, lỡ mà đập đầu góc bồn rửa thì ? Em bảo giải thích với mẹ kiểu gì?”

“Ghê luôn hả?”

“Chồng , là… chết quách ?”

Châu Tầm khổ lắc đầu:

“Ờ thì… khỏi ha…”

Lúc sát trùng cho , cố ý dùng oxy già.

Châu Tầm đau đến nhe răng trợn mắt:

“Á á á! Vợ nhẹ tay chút! Đau quá!!”

“Xin nha chồng, em đang cố hết sức đó~”

Tôi cố tình ấn mạnh hơn.

“Huhu, nhà cồn đỏ hả?”

“Không còn ~”

Thật .

Ngay trong ngăn tủ thứ ba bên trong phòng làm việc, là chỗ hai vợ chồng cùng sắp xếp.

Châu Tầm xưa nay chỉ làm màu, chẳng để tâm đến mấy thứ nhỏ nhặt đó.

Lọ oxy già còn gọi ship mang tới.

Châu Tầm chui chăn rấm rứt .

Tôi cửa phòng tắm, xóa dấu vết hiện trường.

Công nhận, xà phòng lau sàn hiệu quả thật.

Từ lần ngã đó, mỗi lần tắm xong Châu Tầm đều lau nhà sạch bóng, dám để sót một vết nước.

Sau khi thương, mếu xin :

“Vợ ơi xin , tại vô dụng, nếu đã thể phụ em làm việc nhà …”

Tôi vỗ vỗ , thản nhiên:

“Anh là đàn ông con trai, mấy chuyện việc nhà tới lượt động tay? Em lo , cứ yên tâm.”

Nghe xong, Châu Tầm ngọt ngào ngủ.

Tôi thì dọn dẹp đến tận khuya.

Sáng hôm , dậy sớm kiểm tra kết quả.

Vừa bước khỏi cửa vang lên tiếng hét:

“Á á á! Đau quá!!”

Châu Tầm đá văng giày, chân dính nguyên một mảnh sứ vỡ.

“Sao ở đây mảnh gạch!?”

Tôi nghiêng đầu , lời nào.

Châu Tầm gượng.

“Chồng đừng lo, xử lý mấy vết thương kiểu em kinh nghiệm mà~”

Lại một màn hét chói tai.

Châu Tầm vinh dự mang thương tích làm.

Chiều về, làm một bàn đầy cải thảo.

Châu Tầm ăn mà như nuốt nước mắt.

Hắn trừng mắt :

“Linh Tịch, thương mà em nỡ để ăn cái ?”

“Trời ơi, chồng ơi em xin . Lúc chợ em định mua ít thịt cho tẩm bổ, nhưng ngang qua thấy một ông cụ bán rau. Con trai ông tai nạn, cháu gái thì ở xa. Em thấy tội quá, giống ông ngoại em nên nỡ, liền mua luôn hai rổ cải của ông !”

“Chồng em hiếu thảo như , chắc chắn sẽ hiểu cho em đúng ?”

Hai rổ cải, đem cho một rổ rưỡi.

Phần còn , Châu Tầm ăn trong nước mắt suốt nửa tháng.

Tôi thì sụt liền mười ký, càng ăn càng vui.

Từ đó, Châu Tầm dám để chợ nữa.

Cứ như , đã từng giả ngốc thế nào thì trả y nguyên.

Châu Tầm khổ cũng nổi.

Chỉ một tháng, đã thành thạo từ rửa bát, chợ, nấu ăn, đổ rác.

là, chẳng ai ngốc cả, chỉ kẻ lười thôi.

Ha, đàn ông, chiều là hỏng!

Loading...