Thông báo
🔥SUU TRUYEN ĐÃ HOẠT ĐỘNG TRỞ LẠI. CHÀO MỪNG CÁC BẠN ĐÃ ĐẾN VỚI WEBSITE ĐỌC TRUYỆN CHỮ HÀNG ĐẦU.🔥
- Nếu bạn muốn sở hữu 1 website đọc truyện chữ như Suu Truyện thì hãy liên hệ telegram @devdark07. Hoặc qua mail: devdark383@gmail.com
Tính năng COMING SOON: Phòng Chat Thế Giới

Dạy Chồng Từ Thủa Bơ Vơ - Chương 4

Cập nhật lúc: 2025-07-30 22:30:25

8

Thời gian trôi qua, dù ngốc, Châu Tầm cũng nhận gì đó sai sai.

Hắn lập tức gọi điện cầu cứu mẹ :

“Mẹ, cứu con với. Linh Tịch giờ khó chơi quá!”

“Con rửa bát, lau nhà, dọn vệ sinh nữa !”

Châu Tầm từng trốn việc.

giờ cao tay hơn, làm gì trả gấp đôi.

Lâu dần, đuối thật sự.

Nghe xong, mẹ lập tức chỉ đường:

“Đừng gọi mẹ, gọi mẹ vợ con . Bà thương con còn hơn Linh Tịch. Mời bà tới trấn giữ trận địa, Linh Tịch còn dám để con làm việc chắc? Mẹ vợ còn xót con chắc?”

Thế là, mẹ Châu Tầm mời tới “ứng cứu”.

Ngay ngày hôm đó, Châu Tầm tất bật nấu một bàn đầy đồ ăn.

Hắn bận rộn trong bếp, yên ghế salon, nhúc nhích.

Mẹ tức quá, đẩy vai :

“Linh Tịch, con Châu Tầm làm hết ?”

Tôi trợn mắt:

“Lạ ghê, đó là thú vui vợ chồng của tụi con mà.”

“Con cũng phụ một tay chứ! Không thì để Châu Tầm nghĩ ?”

“Trời ơi, mẹ đúng là phiền ghê. Người biết chắc tưởng mẹ mới là mẹ ruột của Châu Tầm. Mẹ chồng con thì dịu dàng, biết điều, mà nếu mẹ chồng con ở đây, chắc chắn sẽ bảo con cứ yên nghỉ ngơi. So sánh thấy ghê luôn . Nếu mẹ chồng mà là mẹ ruột con thì quá !”

Trước khi bếp, còn tặng mẹ một đòn chí mạng:

“Mẹ , con với chồng bếp nấu nướng , mẹ chơi cũng đừng rảnh quá. Gọi điện mời mẹ chồng con đến . Châu Tầm lớn tướng từng nấu cho mẹ bữa nào cả. Anh thương mẹ, con còn thương!”

“Đồ vong ân, ai nuôi mày lớn hả?”

“Mẹ chứ ai! Mau gọi cho mẹ chồng con nào~”

Mẹ tức nghẹn họng, nhưng thấy Châu Tầm nấu ăn thì cũng ngại gọi mẹ chồng đến.

Vậy là, giọng mỉa mai của mẹ , mẹ chồng lật đật chạy đến.

Bên bếp, mặt Châu Tầm đỏ bừng.

Cổ tay run lên, suýt làm rơi dĩa tôm rang nấu xong.

Hắn hoảng loạn cúi đầu:

“Vợ ơi tha mạng! Anh lỡ tay thôi mà!”

Hắn thề độc là cố ý.

Bởi vì lần cố ý đó, phạt đảo chảo.

Năm ký cát sắt, mười ký chảo gang, xào suốt ba tiếng nghỉ.

Lúc định bỏ cuộc, Linh Tịch biết làm mà kết bạn với sếp .

Hai hẹn cuối tuần đến nhà ăn món hạt dẻ rang do Châu Tầm “đặc chế”.

Hôm đó, Châu Tầm mồ hôi như tắm trong bếp, còn Linh Tịch với sếp phòng khách, ăn hạt dưa hóng gió điều hòa.

Châu Tầm rớt nước mắt.

Lúc chỉ sống chết mặc bây.

Vậy mà ngay hôm đó, suất thăng chức kẹt bao lâu đến tay .

Sếp vỗ vai , đầy ẩn ý:

“Châu Tầm, nhớ đối xử với vợ .”

Ý tứ trong đó, khỏi cần .

Chị Diễm bảo, huấn luyện Châu Tầm thì đấm xoa.

Không chỉ để sợ, mà còn cho thấy lợi.

Tôi lo liệu hết, còn kéo sếp nữ của cuộc – cũng từng khổ vì mẹ chồng.

Thế là chuyện cực hợp .

Vốn dĩ Châu Tầm đã năng lực, giờ sếp chỉ cần gật đầu là bật lên ngay.

Từ đó, Châu Tầm yêu hận , nể sợ, phục lén chơi khăm .

Hắn mơ cũng thấy trừng mắt, lóc van xin.

Thấy mẹ yên ngoài phòng khách, sốt ruột như mèo cào tim, chỉ lôi khỏi bếp.

Không cẩn thận, tay run lên.

“Vợ ơi tha cho ! Anh cố ý mà!”

Châu Tầm sắp .

lần , chỉ dịu dàng :

“Mẹ sắp tới ăn cơm đó, nhớ gắp nhiều cho mẹ nhé. Bà sống cả đời vất vả, con trai thì như thiếu gia, chẳng bao giờ giúp đỡ. Anh xót mẹ thì em còn xót hơn!”

Châu Tầm sốc:

“Mẹ… mẹ nào cơ? Mẹ ?”

“Chứ em mẹ ai?”

Châu Tầm đầu óc đơn giản, nhất thời hiểu ý .

“Vợ… em…”

Hắn dám nốt.

Chẳng lẽ em định nhân cơ hội bỏ thuốc mẹ , hạ độc luôn?

Đến nước còn hiểu thì đúng là ngốc thật.

Hắn thừa biết, chuyện tin nhắn giữa và mẹ đã phát hiện!

9

Trên bàn ăn, món bò hầm rượu vang cuối cùng bưng .

Tôi bếp múc cho mẹ chồng một bát cơm.

Vừa đưa đến tay thì Châu Tầm chụp lấy cổ tay , mặt trắng bệch, miệng lắp bắp:

“Vợ ơi, thật , em lén cho thuốc chuột bát cơm mẹ ?”

“?” Tôi phì tức giận, “Cho cái chân bà nội !”

Dù cơm đã đặt mặt mẹ chồng , vẫn còn thì thầm lẩm bẩm:

“Không đúng, đúng chút nào!”

Thấy múc cơm cho mẹ chồng, mẹ bắt đầu bóng gió móc mỉa:

“Ha, con gái lấy chồng như bát nước đổ ! Chưa từng thấy con đối xử với mẹ ân cần như đấy!”

Mẹ chồng liền đỡ lời cho :

“Chị , Linh Tịch là đứa lắm, nó quý như là vì ngoài. Người ngoài thì mới giữ lễ phép khách sáo, còn với ruột thịt, cần quá câu nệ.”

Nghe mẹ chồng mà xem.

Ai cũng thể bắt bẻ câu nào!

Không quá, bà đúng là cao thủ đỉnh cao trong giới “chiến tranh mẹ chồng – nàng dâu”, đến cũng từng xoay như chong chóng.

Mẹ thì dịu giọng, tiếp tục giọng điệu mỉa mai:

“Vẫn là chị giáo dục , chứ thằng Tầm nhà ngoan thật đấy, khác hẳn đám đàn ông ngoài , về nhà là phục vụ như ông vua! Không hiểu trúng con ngốc của !”

“Mẹ, Tiểu Tịch .”

Châu Tầm mặt đỏ ửng, mở miệng giúp .

Mẹ hớ, hừ một tiếng.

Tôi để ý, dậy rót rượu mời mẹ chồng:

“Mẹ , ly đầu tiên con mời mẹ. Cảm ơn mẹ đã dạy Châu Tầm biết điều, hiểu chuyện, hiếu thuận.”

Mẹ chồng đỏ mặt, chút ngượng.

Tôi rót ly thứ hai:

“Ly thứ hai là cảm ơn mẹ đã làm khó con. Bao đời nay, chuyện mẹ chồng nàng dâu luôn khó giải. mẹ luôn bao dung, dịu dàng, để Châu Tầm gây áp lực lên con. Không những , mẹ đối với con còn thân thiết hơn cả mẹ ruột. Trong lòng con, mẹ chính là thân thiết nhất đời !”

Mặt mẹ chồng càng đỏ hơn.

Ban đầu cũng diễn một chút, giờ bà thật sự xúc động .

“Mẹ, ly là con và Châu Tầm cùng kính mẹ. Con biết mẹ thương Châu Tầm, từ nhỏ đến lớn từng để động tay việc gì. Sau khi tụi con cưới, lo hết chuyện cơm nước, chợ búa, việc gì cũng làm. Người ngoài ai cũng con lấy chồng , nhưng con biết rõ, con lấy chồng , mà là một mẹ chồng . “Trên đời mẹ nào đứa con nâng như nâng trứng phục vụ khác, mấy việc vặt vãnh trong đời giày vò đến mệt mỏi. “Mẹ xót thì xót, nhưng từng than vãn nửa lời với con, còn suốt ngày khen con là dâu hiền. Chuyện , con thấy thật thẹn. “Mẹ nuôi nấng Châu Tầm hai mươi bảy năm dễ. Hôm nay bữa cơm chẳng cao lương mỹ vị gì, nhưng từ việc chợ đến sơ chế đều do Châu Tầm tự tay làm. “Anh bảo mời mẹ ruột con đến để hàn huyên, nhưng con thấy, bữa cơm lẽ là dành cho mẹ mới đúng. Vợ chồng con gì to tát, chỉ biết dùng chút đồ ăn để thể hiện lòng hiếu thảo. “Mẹ, Châu Tầm mẹ thích ăn cá thu. Mẹ nếm thử món cá kho xem, là dậy sớm chợ hải sản chọn cho mẹ đấy.”

Nói đến đây.

Mẹ chồng đã rơm rớm nước mắt.

phần diễn, nhưng cảm xúc lẫn lời vẫn đủ khiến xúc động.

Tôi kéo tay áo Châu Tầm:

“Ngẩn đó làm gì? Không thấy mẹ ? Mau !”

Châu Tầm tròn mắt, chỉ :

“Hả? Anh á?”

Trời đất sụp .

Ơ nhưng mà, vợ hết , còn biết gì nữa?

Cuối cùng, gắp một miếng sườn chua ngọt đặt bát mẹ, lí nhí :

“Mẹ ăn ngon miệng nha…”

10

Bữa cơm , mẹ ăn mà lòng đầy ấm ức.

Chưa ăn xong đã vứt đũa bỏ về.

Tôi xin mẹ chồng:

“Mẹ với Châu Tầm cứ ăn , con thay mẹ con xin .”

Mẹ nhanh, đuổi theo kịp lúc bà xuống thang máy.

Bà hất tay :

“Hừ! Ngọt ngào với bà như mẹ ruột , giờ mới nhớ chạy theo mẹ? mẹ về nữa !”

“Yên tâm, con cũng định mời mẹ về.”

“Linh Tịch, trong mắt con còn mẹ ? Suốt ngày khen mẹ chồng mặt mẹ! Biết ngày xưa mẹ đừng sinh con ! Mười tháng mang nặng đẻ đau, để giờ nuôi thành đồ vong ân phụ nghĩa thế !”

“Mẹ , chẳng chính mẹ từng ? Con gái lấy chồng như bát nước đổ . Mẹ bảo phụ nữ tìm nhà chồng mới gọi là thành công. Con chỉ làm theo lời mẹ dạy thôi, giờ mẹ hài lòng?”

“Mày… Mày đang cãi cùn! Mẹ chồng dù cũng là ngoài, tâm địa khó lường! Mày đừng tưởng bà cho mày mặt mẹ là vì thương mày, bà thâm lắm!”

Nghe đến đây, suýt bật .

Ra là mẹ biết.

Ra là mẹ biết hết.

Biết rõ mà vẫn làm ngơ.

“Mẹ, mẹ thấy bà mà vẫn bảo con đừng làm lớn chuyện, đừng gây mâu thuẫn với Châu Tầm. Mẹ biết bà dã tâm mà vẫn bắt con xin . Mẹ đang vì con, chỉ vì giữ mặt mũi bản thân? Chỉ cần con ly hôn, dù lột da róc thịt mẹ cũng chẳng mảy may quan tâm đúng ?”

“Mày! Mày cái gì đó? Mẹ bao giờ nghĩ thế hả?”

Mẹ giận quá định giơ tay đánh, nhưng nhẹ nhàng nghiêng tránh .

“Nếu mẹ nghĩ , thì mẹ đang làm đúng đấy. . Từ giờ trở , đừng để con mẹ chê mẹ chồng con nửa lời. Nếu , con coi như mẹ !”

Nói lưng bỏ .

Chỉ còn tiếng mẹ ở phía gào lên:

“Đồ biết điều!”

“Đồ vong ân bội nghĩa!”

“Biết thà sinh cục thịt còn hơn!”

Nghe thấy yên tâm.

Mẹ quan tâm sống chết của .

để tâm vị trí của bà trong lòng .

Giờ mẹ chồng ở vị trí cao hơn, bà coi là địch.

Bà sẽ chỉ tìm cách chỉ mẹ chồng sai thế nào để thấy sai, chứ bao giờ liên minh với bà để đâm lưng nữa.

Tôi chừa một đường lui, cắt đứt hậu phương của họ.

11

Về đến nhà, thấy mẹ chồng đang ghế salon.

Bà tháo chiếc vòng tay ngọc cẩm thạch đang đeo, đưa cho .

“Tiểu Tịch , lần mẹ đến vội, mang hồn. Chiếc vòng nước ngọc khá , con nhận lấy . Coi như mẹ cảm ơn con đã dạy dỗ thằng Tầm nhà mẹ.”

“Mẹ, mẹ chứ?”

Mẹ chồng mỉm , sang sai Châu Tầm:

“Châu Tầm, mẹ thèm sầu riêng, xuống mua ít về .”

Châu Tầm vội vã đáp “ ngay.

Chờ khuất, mẹ chồng và .

Ánh mắt bà thẳng thắn, chút giả tạo nào.

Bà thở dài:

“Tiểu Tịch, con xem mấy tin nhắn mẹ gửi cho Châu Tầm ?”

Tôi gì.

“Không phủ nhận tức là xem . Mẹ thừa nhận, mẹ thua . con đừng trách mẹ.”

“Con thấy mấy tin nhắn đó chắc nghĩ mẹ tâm cơ sâu, cao tay lắm đúng ? cái đám thủ đoạn đó, mẹ cũng là học từ mẹ chồng mẹ, từng chút từng chút một tích lũy qua những ngày tháng khổ sở. Chỉ trách mẹ ngày xưa bản lĩnh như con! “Hôm nay đến đây, mẹ nhận thua. thua con, mẹ thấy nhục. “Mẹ ghét con . Con thông minh, lanh lợi, chuyện dễ , nếu bà mẹ ruột chẳng biết điều , thì con đúng là hảo. Mẹ chỉ là… cam tâm! “Mẹ cam tâm, tại mẹ trải qua đủ thứ sóng gió mới yên , còn con mọi thứ dễ dàng? “Những ngày tháng như , mẹ sống , tại con cần sống?”

mẹ , tại mẹ sống khổ như chứ?”

Nghe , mẹ chồng sững .

“Tôi thể sống thoải mái như bây giờ, giỏi giang gì, mà là vì bản chất Châu Tầm . Anh hiếu thảo, lời, chỉ là mẹ chiều quá mức nên mới học thói lười biếng, trốn tránh trách nhiệm. “ sống với là chuyện của hai , tại mọi việc trong nhà cứ là trách nhiệm của phụ nữ? “Vợ là sống chung, bảo mẫu của chồng. “Mẹ , mệt thì nghỉ . Mẹ đã vất vả cả đời , giờ cũng nên để khác gánh vác một chút chứ!”

“Mẹ sống như … là tại ba con, ông tính khí tệ lắm!”

“Haizz, mẹ , đàn ông mà, tính khí là do nuông chiều mà . Châu Tầm cũng siêng năng gì!”

Câu đó như dội một gáo nước lạnh đầu mẹ chồng.

“Mấu chốt là ở mẹ đó. Nếu mẹ chê, con một cao tay…”

Trước khi bà rời , gửi cho bà số của chị Diễm.

Mẹ chồng xong tin nhắn, máu nóng sục sôi!

Chưa đợi Châu Tầm về đã hùng hổ rời nhà.

Bà ngửa mặt lớn, ném một câu:

“Lão già , chờ đấy, xem lão nếm mùi lợi hại của bà!”

Châu Tầm về, thấy đang ngoài cửa sổ.

“Vợ ?”

“Cười ba .”

“Vợ ơi, khác ~”

Thôi bỏ , lười giải thích.

thì… đời của ba cũng sắp khổ .

Ba tháng , ba chồng cửa nhà mắng :

“Linh Tịch, cái đồ phá hoại gia đình! Đồ chổi, mày sẽ kết cục !”

“Châu Tầm! Ly hôn ngay với nó cho tao!”

Châu Tầm xong, lập tức quỳ sụp xuống đất, trơn tru mượt mà:

“Vợ ơi tha cho ! Anh biết gì hết! Là ổng tự làm đấy! Trong lòng , em là thiên thần! Em như thế, nỡ ly hôn chứ!”

Nói xong, Châu Tầm vội gọi cho mẹ:

“Mẹ! Mẹ trông ông già kỹ ! Mau dẫn ổng về ! Không thì Tiểu Tịch bắt con quỳ cái bàn giặt đó!”

Ba chồng đến ngang, về ngang.

Trước khi còn Châu Tầm đá cho hai cái.

“Hồi nhỏ, ông ghét con cứ bám theo, còn cố tình dùng đầu thuốc lá chích đùi trong của con, làm con thấy ông là thét. “Con cứ nghĩ quên , nhưng thấy ông, ký ức ùa về. “Hóa cái kiểu trốn tránh trách nhiệm, tìm đủ mọi cách để né tránh, đáng ghê tởm như . “Thực , con ghét nhất… chính là ông . “Mà con cứ lớn lên, lớn dần, cho đến khi phát hiện… con đã trở thành mà con từng ghét nhất.”

“Không , cố ý.”

Tôi vòng tay ôm , nhẹ nhàng an ủi.

Tối hôm đó, Châu Tầm gục đầu trong lòng như một đứa trẻ.

Chị Diễm từng , gia đình là một chiến trường khói lửa.

Và thành thật là chiến thuật đỉnh cao nhất.

Không kẻ thù vĩnh viễn, nhưng luôn một nòng súng đồng nhất.

Việc chúng cần làm là đừng bao giờ để nòng súng đó chĩa về phía .

(Hết)

Loading...