Em Đến Cưới Anh Đây - Chương 2
Cập nhật lúc: 2025-07-23 23:31:44
Tôi lén ngẩng đầu, phát hiện trong mắt ngoài sự bất đắc dĩ, còn chút tủi thân.
Tôi còn đang định kỹ hơn thì chớp mắt, khuôn mặt tái nhợt thoáng lên một vệt đỏ khả nghi.
“Chị ơi, cứ như … là thấy trai ?”
Tôi nghẹn họng, lắp bắp: “Không !”
Để dời sự chú ý, nghiêm túc hỏi : “Anh thật sự làm hại chứ? Vậy thể đừng bắt làm cô dâu ma ?”
Anh bật , nụ như ánh trăng xuyên qua sương mù: “Vừa nãy chỉ dọa chị thôi. Chỉ cần chị để theo là . Tôi cũng sẽ bảo vệ chị.”
Câu cuối cùng, giọng vô cùng kiên định.
Tôi ngẩn , khẽ hỏi: “Tại nhất định theo ? Tôi cũng chẳng gì cần bảo vệ…”
Nghe , ánh mắt lập tức đỏ hoe, vẻ mặt uỷ khuất thể tin : “Chị là đuổi ? Chị đừng đuổi , ? Chị đã tặng hoa cho . Trong thế giới ma quỷ, đó là đặt lễ đính ước. Nếu chị đuổi … sẽ đám ma khác nhạo, thậm chí còn bắt nạt tập thể…”
Dù là ma, nhưng là một thiếu niên tuấn tú, khoác chiếc áo sơ mi trắng, như tăng gấp đôi sức hút.
Tôi lập tức luống cuống, vội vàng an ủi: “Được , đuổi . …”
Chưa kịp xong, từ sân vang lên tiếng mẹ : “Doãn Doãn, ngủ ? Mẹ chuyện với con.”
Nghe tiếng bước chân gấp gáp ngoài cửa, hoảng hốt đàn ông mặt.
Anh ngẩn , nhếch môi : “Đừng sợ, là ma, mẹ chị thấy .”
Không biết vì biết là ma, chỉ thấy, nên ôm từ phía . Hơi thở mát lạnh của lướt qua vành tai khiến vô thức tránh .
lúc đó, mẹ bước . Bốn mắt chạm , nín thở.
Giây tiếp theo, giọng trầm thấp, khàn khàn của đàn ông vang bên tai: “Chị ơi, tai chị đỏ lắm…”
Nghe giọng , giật ngẩng lên mẹ. mẹ dường như nhận điều gì, chỉ bằng ánh mắt kỳ lạ: “Đêm hôm ngủ, con thì thầm một trong phòng làm gì thế?”
Tôi thở phào nhẹ nhõm. Người đàn ông là ma, giọng của chỉ .
“Chuyện gì mẹ?” Tôi hỏi.
Nghe trả lời, mẹ lập tức nở nụ , mắt ánh lên vẻ phấn khích giấu nổi: “Chuyện đính hôn mẹ đã bàn với nhà họ Tùng . Tùng Dã xong cũng đồng ý, nó sợ con gặp chuyện, lập tức bay về ngay. Giờ đang chờ ngoài cửa kìa! Thật quá, Tùng Dã là đứa trẻ thành công nhất làng , tuổi trẻ đã là đại minh tinh, một năm kiếm mấy chục triệu. Lại còn trai, hai đứa là thanh mai trúc mã. Như con một chồng , khiến con ma đó quấn lấy con nữa. Thật là nhất cử lưỡng tiện…”
Những lời của mẹ rõ nữa, vì cảm nhận rõ cánh tay đang ôm từ phía siết chặt .
Anh tức giận .
trong tình huống , cũng thể lên tiếng giải thích.
Thực , và Tùng Dã tuy là thanh mai trúc mã, nhưng chỉ là bạn bình thường. Tôi từng thích .
Bây giờ biết đàn ông làm hại , càng đính hôn với Tùng Dã.
Lúc , mẹ bất ngờ kéo ngoài, một câu để hai chúng chuyện riêng rời .
Nhìn Tùng Dã ngoài cửa, nhất thời biết gì.
Người hàng xóm ngày nào giờ đã trở thành minh tinh rực rỡ, nhưng lúc mang chút xa lạ.
Tùng Dã dường như để ý đến sự trầm lặng của , vẫn : “A Doãn, về . Chuyện của em, mẹ hết . Đừng lo, mai chúng đính hôn. Anh sẽ để mấy thứ bừa bộn đó làm hại em.”
Nghe , vô thức liếc sang con ma đang cạnh.
Ánh mắt lạnh băng, thậm chí đáng sợ, khác với vẻ đáng thương ban nãy.
Nhiệt độ xung quanh cũng vì mà trở nên lạnh lẽo.
Tôi do dự vài giây, nhẹ giọng với Tùng Dã: “Thôi, bỏ . Con ma đó cũng làm hại . Không cần vì chuyện mà đính hôn. Chúng thích , như cũng…”
Chưa kịp hết câu, Tùng Dã đã ngắt lời : “Hứa Doãn, thích em. Anh đương nhiên em hại. Em biết , khi đính hôn với em thể bảo vệ em, đã vui đến thế nào. Hơn nữa, ma quỷ xảo quyệt, giỏi giả vờ đáng thương để lấy lòng . Thực là giết em, chiếm cơ thể em để mượn xác hồn. Nghe , cưới , A Doãn…”
lúc đó, một cơn gió lạnh lướt qua khiến rùng .
Giỏi… diễn kịch ?
Đầu óc rối bời, đến mức biết Tùng Dã rời từ lúc nào.
Khi tỉnh táo , đã con ma bên cạnh ôm lên, ném xuống giường.
Giây tiếp theo, cúi xuống gần , khác hẳn vẻ dịu dàng ban nãy.
Giọng mang theo một chút nguy hiểm: “Chị ơi, chị đang nghĩ gì? Chị nghĩ đang diễn kịch ? Hay chị thật sự cưới … đuổi ?”
Nhìn ánh mắt điên cuồng thể kìm nén của , vô thức đẩy , định gì đó. cho cơ hội, mà nghiêng , chặn miệng .
Một lúc , cảm nhận chút vị rỉ sắt lan tỏa giữa môi răng.
Trong cơn mơ màng, : “Chị ơi, chị đã là đuổi . Chính chị mới là kẻ lừa đảo. , sẽ để ai cướp mất chị. Tôi sẽ giấu chị , giấu ở một nơi ai tìm thấy. Chỉ hai chúng …”
Khi tỉnh , trời đã sáng.
Nhìn căn phòng xa lạ xung quanh, mơ hồ.
Người đàn ông đột ngột xuất hiện lưng, ngón tay thon dài vuốt nhẹ xương quai xanh khiến rùng .
“Chị ơi, từ nay đây là nhà của chúng . Thích ?”
Tôi im lặng hai giây.
Căn nhà lớn, nhưng bố trí ấm áp, theo sở thích của . Thậm chí mang một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ.
Nhớ đến những lời khi ngất , kìm hỏi: “Chẳng lẽ định nhốt ở đây cả đời? Rốt cuộc gì? Chắc chỉ đơn giản là theo nhỉ?”
Nghe , trong mắt đàn ông thoáng qua một tia buồn bã. trả lời thẳng, chỉ dịu dàng hôn lên trán : “Chị ơi, thể cho em biết. tuyệt đối làm hại chị. Thời gian , chị cứ ở đây với , ?”
Tôi gì. Thành thật mà , tin sẽ hại như Tùng Dã đã .
mục đích ở bên là gì?
Có lẽ, bà Lý sẽ biết.
Nghĩ , gật đầu ngoan ngoãn, quyết định tiên cứ trấn an , tìm cơ hội trở về.
Người đàn ông đối xử với .
Mỗi ngày đều chuẩn những món thích ăn, dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, thậm chí còn chơi game cùng . Có lúc bóng lưng bận rộn của , hiểu cảm thấy khung cảnh … quen thuộc đến lạ.
Cuộc sống như kéo dài suốt một tháng.
ngày Thanh Minh, giữa đêm khuya, lặng lẽ rời khỏi nhà.
Có lẽ vì quá ngoan ngoãn suốt thời gian qua, khiến thả lỏng cảnh giác, nên đã khóa cửa.
Nhân lúc vắng nhà, vội vàng chạy trốn.