Thông báo
🔥SUU TRUYEN ĐÃ HOẠT ĐỘNG TRỞ LẠI. CHÀO MỪNG CÁC BẠN ĐÃ ĐẾN VỚI WEBSITE ĐỌC TRUYỆN CHỮ HÀNG ĐẦU.🔥
- Nếu bạn muốn sở hữu 1 website đọc truyện chữ như Suu Truyện thì hãy liên hệ telegram @devdark07. Hoặc qua mail: devdark383@gmail.com
Tính năng COMING SOON: Phòng Chat Thế Giới

Em Đến Cưới Anh Đây - Chương 3

Cập nhật lúc: 2025-07-23 23:31:45

Đêm tối tĩnh lặng, chẳng bắt xe, chỉ biết cắm đầu chạy bừa ngoài.

Không rõ đã chạy bao lâu, bỗng từ xa thấy một thiếu niên mặc áo sơ mi trắng im lặng trong đêm.

Giây tiếp theo, đó đầu , ánh mắt lạnh băng chằm chằm: “Chị ơi, chị định chạy ? Chị tìm Tùng Dã ? Chị sốt ruột cưới đến ? Chị thật sự nghĩ ?”

Giọng của càng lúc càng điên cuồng, lao đến túm lấy kéo về. Sức của quá lớn, thể chống cự, chẳng bao lâu đã lôi trở căn nhà đó.

Cửa đóng, đẩy mạnh tường. Trong căn phòng tối om, ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ chiếu lên gương mặt , khiến vẻ ngoài càng thêm đáng sợ.

“Chị ơi, đã bảo chị ngoan ngoãn ở nhà, chị lời? Người lời… phạt đấy.”

Vừa dứt lời, tiến đến gần.

Tôi biết, đã tức giận .

Hậu quả của việc khiến nổi giận là giam trong căn nhà , ngày ngày đều vây lấy, quấn quýt dứt.

Dưới ánh trăng lạnh xuyên qua cửa sổ, đỏ mặt, khẽ đẩy : “Ư… đừng nữa…”

đôi môi mát lạnh của kề sát, cho thoát.

Cuối cùng, nhịn bật , gọi khẽ: “Hứa Trạch Ngôn…”

Cái tên thốt , đàn ông đang ở mặt lập tức khựng , đôi mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc: “Hứa Doãn, chị biết tên ? Chị …”

Những lời còn nghẹn .

Bản thân cũng ngơ ngác, quen , tại gọi đúng cái tên ?

Cái tên tuôn một cách tự nhiên, như thể đã gọi nó hàng ngàn lần trong mơ.

Tôi lắc đầu, : “Tôi cũng biết vì gọi như … Hứa Trạch Ngôn, chúng quen ? … tại nhớ ?”

Hứa Trạch Ngôn trả lời, chỉ nhẹ nhàng thở dài, giọng khàn khàn như tự oán: “Chị ơi… chị đừng trêu nữa… sẽ kìm …”

Tôi chớp mắt, tim đập rối loạn, biết từ khi nào mặt đã đỏ bừng. Có lẽ vì chuyện đó, và Hứa Trạch Ngôn trở nên yên bình.

Chúng sống trong căn nhà như một cặp vợ chồng mới cưới.

Thế nhưng, biết từ khi nào, ngày càng mệt mỏi và buồn ngủ, thậm chí lúc ngủ liền hai ngày liền tỉnh.

Hôm , khi tỉnh dậy, trời đã khuya. Vừa mở mắt, thấy gương mặt mệt mỏi của Hứa Trạch Ngôn đang bên giường.

“Doãn Doãn, chị tỉnh … Chị biết chị đã ngủ hai ngày ?”

Giọng khàn khàn, đôi mắt đỏ ngầu như , khiến tim mềm nhũn.

Tôi vươn tay ôm , nhưng giây tiếp theo, cùng chết lặng, cánh tay … xuyên qua .

Tôi thể chạm nữa.

Lúc mới nhận , cơ thể Hứa Trạch Ngôn trở nên trong suốt một cách kỳ lạ.

Một nỗi bất an dâng lên trong lòng .

“Hứa Trạch Ngôn, ?”

Anh im lặng hai giây, nhạt: “Không . Có lẽ gần đây dương khí quá mạnh, là ma, dĩ nhiên sẽ ảnh hưởng chút. Qua thời gian sẽ thôi.”

Anh còn cố gắng mỉm để trấn an : “Đừng lo. Những năm cũng vượt qua . Sao? Sợ biến mất ? Luyến tiếc thế ?”

Tôi trả lời, chỉ nhào lòng , dù biết bản thân thể chạm tới. Không biết bên cạnh, mà giấc ngủ lần sâu đến lạ, sâu đến mức ngỡ sẽ ngủ mãi mãi.

“Hứa Doãn! Hứa Doãn, tỉnh !”

Giọng ai đó gọi .

Tôi ngỡ là Hứa Trạch Ngôn, liền lười biếng lẩm bẩm: “Đừng ồn… buồn ngủ.”

giây tiếp theo nhận , Hứa Trạch Ngôn bao giờ gọi là “Hứa Doãn”.

Ngẩng đầu lên, thấy ánh mắt lo lắng của Tùng Dã.

Tôi bối rối: “Sao ? Anh… cứu ? Tôi đang ở thế?”

“Đừng lo… con ma đó sẽ quấn lấy em nữa.”

Nghe Tùng Dã chắc nịch như , hoảng hốt: “Không quấn nữa? Ý là gì?”

Anh , nhẹ giọng: “Hắn đã hồn phi phách tán …”

Hồn phi phách tán. Tôi ngơ ngác lặp bốn chữ , lòng như ai bóp nghẹt.

Rõ ràng đêm qua, và Hứa Trạch Ngôn vẫn còn bên .

Rõ ràng… vẫn còn dỗ ngủ.

Tôi chợt nhớ câu cuối cùng bên tai : “Sợ biến mất ? Luyến tiếc thế ?”

Phải… luyến tiếc.

Luyến tiếc đến mức chẳng thể hít thở.

Tôi Tùng Dã, cố giấu cảm xúc trong lòng: “Cảm ơn đã cứu . Nếu con ma đó thật sự đã hồn phi phách tán… thì chúng …”

Chưa kịp hết, Tùng Dã vội cắt lời: “Hứa Doãn, kết hôn với .”

Tôi sững , hỏi nghiêm túc: “Anh nghiêm túc ? Tại ? Anh biết thích mà.”

Tùng Dã khổ, nhưng mắt vô cùng kiên định: “Hứa Doãn, thật thích em từ lâu . sợ em từ chối, nên từng dám . Khi mẹ đính hôn với em, thật sự vui. Dù em thích , dù em chỉ cưới để tránh ma quỷ quấn lấy… thì cũng cả. Anh tin chỉ cần đối với em, em sẽ yêu . Hơn nữa, bà Lý dương khí mạnh nhất làng. Em ở bên , sẽ còn tà ma quấn lấy nữa. Em tin lời bà Lý ? Hứa Doãn, yêu em. Anh sẽ đối xử với em cả đời. Vậy nên… cưới nhé.”

Nhìn ánh mắt chân thành của Tùng Dã, do dự một lát gật đầu.

Thấy đồng ý, mừng rỡ ôm xoay vòng. Tôi cũng mỉm , nhưng trong mắt trống rỗng.

Đám cưới tổ chức gấp gáp như thể sợ đổi ý.

Theo yêu cầu của , hôn lễ chỉ mời vài thân quen. Ngày cưới, mặc phượng quan, chờ chú rể bước tới.

Nhìn thấy Tùng Dã, khẽ nhếch môi: “Tùng Dã, nhân quả luân hồi, đã đến lúc… chết .”

Nụ mặt lập tức cứng : “Hứa Doãn… em ?”

Chưa kịp tiếp, Tùng Dã đột nhiên phun máu.

Tôi , ánh mắt lạnh như băng, đưa tay nhẹ nhàng vỗ lên má : “Ý là, đã nhớ tất cả. Chính , đã giết Hứa Trạch Ngôn.”

Tùng Dã chết . Xe cứu thương còn đến, đã tắt thở.

Trong tiếng kêu thảm thiết của bố mẹ và sự hoảng loạn của đám đông họ hàng, chỉ yên lặng ở một góc, tất cả … mỉm .

Ba tháng , thường xuyên rơi trạng thái hôn mê, khi vài giờ, khi một hai ngày.

Trong những thời gian , liên tục mơ cùng một giấc mơ dài, một giấc mơ về Hứa Trạch Ngôn, tự xưng là bạn trai .

Trong mơ, chúng đã quen từ thời trung học, yêu bảy năm, cùng học đại học, cùng nghiệp, cùng bước xã hội. Anh là một kẻ ngốc, nhưng là kẻ ngốc khiến yêu sâu đậm.

Hứa Trạch Ngôn sẽ mỗi ngày đến bệnh viện dạy kèm khi viện kỳ thi đại học.

Anh : “Cùng lắm thì học với em một năm, chẳng lẽ để em chịu khổ một ?”

Anh sẽ mua thuốc, pha nước đường đỏ mỗi khi đau bụng kinh, sẽ thay mắng, sẽ che ô đón mỗi chiều mưa, sẽ làm việc giúp chỉ để thể ngủ thêm một tiếng.

Anh làm nhiều thứ, từng việc nhỏ nhặt đều ghi nhớ.

Loading...