Thông báo
🔥SUU TRUYEN ĐÃ HOẠT ĐỘNG TRỞ LẠI. CHÀO MỪNG CÁC BẠN ĐÃ ĐẾN VỚI WEBSITE ĐỌC TRUYỆN CHỮ HÀNG ĐẦU.🔥
- Nếu bạn muốn sở hữu 1 website đọc truyện chữ như Suu Truyện thì hãy liên hệ telegram @devdark07. Hoặc qua mail: devdark383@gmail.com
Tính năng COMING SOON: Phòng Chat Thế Giới

Em Đến Cưới Anh Đây - Chương 5

Cập nhật lúc: 2025-07-23 23:31:45

Sau đó, ngọn núi làng, bên cạnh một gò đất nhỏ bia mộ…

Lại thêm một gò đất nhỏ nữa.

Một cơn gió lạnh lướt qua, một cánh hoa hải đường rơi xuống, lặng lẽ đáp mộ phần.

#Ngoại truyện:

Sau khi chết, cùng đám đến cầu Nại Hà.

Từ xa, đã thấy một thiếu niên mặc áo sơ mi trắng ở đầu cầu, đang cãi với bà Mạnh.

“Bà ơi, cho con đợi thêm chút nữa … Cô qua cầu một , con yên tâm.”

Bà Mạnh rõ ràng lần đầu đối mặt với nhóc ,
mặt hiện rõ vẻ mất kiên nhẫn xen chút thương cảm.

“Có gì mà yên tâm? Dù uống canh Mạnh Bà thì cô cũng quên hết. Sao con ngốc thế? Bao nhiêu năm qua, con bỏ lỡ biết bao cơ hội đầu thai . Bao gia đình con cũng từ chối, chỉ để đợi bạn gái con ? Người chết thì đừng chấp quá. Biết đã cưới khác ?”

Nghe , thiếu niên thoáng buồn, mắt hoe đỏ, miệng mếu máo, nước mắt to như hạt đậu lăn dài.

“Con biết… con biết hết. con chỉ thêm một lần thôi. Dù cô thích khác, cưới khác, quên con … con vẫn thêm một lần thôi.”

Tôi chịu nổi nữa, chạy hét: “Hứa Trạch Ngôn! Em đến muộn hình như… cũng muộn lắm.”

Nghe tiếng , rõ ràng thấy đôi mắt thiếu niên lóe sáng.

Giây tiếp theo, Hứa Trạch Ngôn ôm chặt lòng, nước mắt nóng hổi rơi vai , nhưng lòng thấy yên từng .

“Đồ ngốc, vẫn thế?”

“Chị ơi… chị đến sớm thế?”

Chúng cùng , đều sững sờ.

Tôi khẽ nhếch môi, như tự giễu: “Vì nỡ với . Đã hứa cưới , em thể thất hứa? Anh luôn em lừa , nhưng xem lần , em lừa nữa, đúng ?”

Hứa Trạch Ngôn gì, nhưng cảm nhận rõ ràng đang dữ hơn.

Nửa buổi , gật mạnh đầu, nghẹn ngào: “Ừ, chị ơi, chúng cùng đầu thai . Lần làm thanh mai trúc mã nhé. Quen từ thời trung học muộn quá, em đã… đợi quá lâu …”

Một năm , Hứa Doãn và Hứa Trạch Ngôn cùng đời. Hai gia đình đính ước cho hai đứa trẻ.

Mười tám tuổi, cả hai thi đỗ cùng một trường đại học, yêu .

Hai mươi hai tuổi, họ nghiệp, cùng lúc nhận bằng cử nhân và giấy đăng ký kết hôn.

Ngày cưới, họ tổ chức hôn lễ theo nghi thức truyền thống Trung Hoa, Hứa Doãn mặc phượng quan, Hứa Trạch Ngôn mặc trang phục trạng nguyên, hai , nụ như vượt qua gian và thời gian, thân quen, hạnh phúc đến nao lòng.

Lúc , giọng chủ hôn vang lên: “Nhất bái cao đường, nhị bái thiên địa, phu thê giao bái.”

Đêm động phòng, Hứa Doãn bỗng thốt lên: “Không biết , luôn cảm thấy khoảnh khắc đã đợi lâu, lâu lâu…”

Hứa Trạch Ngôn sững sờ, cũng bật : “Anh cũng . Lần đầu gặp em, đã ở bên em cả đời. Sau cưới , nuôi một chú cún nhé, gọi là Cửu Cửu, ?”

“Được.”

Từ đó, bệnh tật, tai ương, cả đời thuận buồm xuôi gió.

#Ngoại truyện – Góc của nam chính

Tôi là Hứa Trạch Ngôn, khi chết thì thành ma, lang thang nơi nhân gian vì chấp niệm quá sâu nên chịu bước lên cầu Nại Hà, cứ cố chấp ở đây.

Vì là ma, ai thấy , điều đó trở thành một kiểu thuận lợi, thể ngày ngày theo bên Hứa Doãn, bạn gái, mà đúng gọi là vợ của .

luôn mắng bám dính lấy cô , nhưng cứ ôm hôn, còn giờ thì thể thấy nữa, thế là quang minh chính đại bám cô mỗi ngày.

Thế nhưng, dần phát hiện … Hứa Doãn đã quên .

Mọi đều nhớ , chỉ riêng cô .

Khi nhận điều đó, kiềm nổi mà ba ngày liền. cũng nguôi, bởi đã chết , nếu quên thể giúp cô sống hơn, thì quên cũng .

Tôi nỡ để cô buồn. Có lẽ trời thương , hôm đó khi cô viếng mộ, cô ném một bó hoa xuống, và tối đó, bất ngờ phát hiện thể chạm .

Tôi vui đến phát . sợ cô sợ, từ đó chỉ dám lén lúc cô ngủ, tiện thể lén hôn một cái.

Không ngờ, hôn đến mức khiến cô tỉnh, nhưng cô tưởng đó là mơ.

Giấc mơ kéo dài bao lâu, một cú điện thoại từ bà Lý kéo cô về làng, còn định đính hôn cho cô .

Tôi nghĩ, nếu cưới thật lòng yêu thương cô thì cũng , sẽ buông.

ngờ, là tên Tùng Dã, kẻ hèn hạ đó.

Tôi chết mới biết, hóa chính là kẻ hại chết , những thế, còn hút vận khí từ Hứa Doãn để tiếp tục sống.

Tôi tức giận, đêm đó cầm bó hoa cô tặng mà đến gõ cửa, lừa cô rằng, hoa đó là sính lễ, nếu đổi ý sẽ bắt làm cô dâu ma.

Ai ngờ, cô .

Trời ơi, sợ nhất là cô , thấy cô chẳng thể giả bộ nữa, đành an ủi.

Chết mà vẫn nắm thóp, thật đáng ghét!

Tôi còn kịp đưa cô thì Tùng Dã đã đến, lừa cô rằng là kẻ hại chị.

Hừ, mà hại vợ yêu của ?

dường như bắt đầu dao động. Không còn cách, đành tiếp tục giả ác, đe dọa cô , mãi mãi ở bên .

Lần đó, lỡ hôn quá đà khiến cô . Tôi tức giận vì sợ cô rời bỏ về với tên khốn , nên nghiêm khắc dạy cô một trận, chỉ mong cô dám rời nữa.

lúc cô , gọi một cái tên… Là tên của .

Rõ ràng cô đã quên, nhưng trong cơn hoảng loạn gọi tên , thế thì còn ác nổi?

Tôi mềm lòng. cơ thể cô ngày càng yếu , vì Tùng Dã đang dùng tà thuật hại cô .

Hắn là đoản mệnh, mượn mạng khác mà sống tiếp.

Nhìn cô dần hôn mê, thể khoanh tay nữa, bắt đầu phá hoại trận pháp của .

Cuối cùng, phá tan nhân quả giữa và cô , cắt đứt ảnh hưởng của , cứu cô .

cái giá trả là phản phệ, hồn phách ngày càng yếu, đến mức ngay cả cô cũng còn cảm nhận .

Mà nhân gian dương khí quá nặng, yếu đến mức thể ở nữa. Tôi cầu Nại Hà, mặt dày xin bà Mạnh cho thêm thời gian.

Tôi nghĩ, chỉ cần thêm một lần thôi cũng , dù chờ đến lúc cô bạc tóc, vẫn cùng cô đầu thai.

Không ngờ, đợi lâu quá đến mức… là ma cũng ngủ quên.

Trong mơ, cô mặc phượng quan, giữa rừng hoa hải đường, , với : “Hứa Trạch Ngôn, em đến cưới đây…”

Tôi kìm rơi nước mắt, đáp : “Chị thật ngốc… , em thật sự thích, thích thích.”

Không ngờ, tất cả là thật, cô thật sự đến tìm .

Nhìn khuôn mặt quen thuộc mặt, chẳng thể kìm nổi cảm xúc, chỉ biết ôm cô lòng mà .

Rồi chúng cùng đầu thai.

Lần , chúng mãi mãi bên .

-HẾT-

Loading...