Thông báo
🔥SUU TRUYEN ĐÃ HOẠT ĐỘNG TRỞ LẠI. CHÀO MỪNG CÁC BẠN ĐÃ ĐẾN VỚI WEBSITE ĐỌC TRUYỆN CHỮ HÀNG ĐẦU.🔥
- Nếu bạn muốn sở hữu 1 website đọc truyện chữ như Suu Truyện thì hãy liên hệ telegram @devdark07. Hoặc qua mail: devdark383@gmail.com
Tính năng COMING SOON: Phòng Chat Thế Giới

Em Đến Cưới Anh Đây - Chương 4

Cập nhật lúc: 2025-07-23 23:31:45

Hồi mới yêu, ai cũng chúng chẳng thể đến .

Họ bảo yêu em trai thì chỉ là chơi đùa, rằng Hứa Trạch Ngôn nghiêm túc.

đã , mắt đỏ hoe, níu tay , lắp bắp: “Anh nghiêm túc, đừng đá .”

Năm thứ bảy yêu , cái mốc mà ai cũng bảo sẽ tan, thì cầu hôn .

Tất cả đều nghĩ và Hứa Trạch Ngôn sẽ bên trọn đời.

… Hứa Trạch Ngôn chết . Chết mùa xuân năm đó, khi hoa nở rộ.

Một vụ tai nạn xe cướp mạng sống của , xác định là tai nạn bất ngờ, và mọi đều tin, trừ .

Bởi xem nhân quả của : nó đã động .

Tôi bà Lý nuôi lớn, cũng kế thừa thuật xem bói của bà. Khi nhân quả của Hứa Trạch Ngôn, biết, Tùng Dã hại chết.

Tôi đã làm gì, chỉ biết từ cái chết của Trạch Ngôn, Tùng Dã nổi như diều gặp gió, từ vô danh trở thành minh tinh chỉ trong một năm.

để đạt điều đó, gánh chịu phản phệ.

Tôi cũng tránh khỏi ảnh hưởng, tinh thần sa sút, ngã cầu thang, tổn thương não.

Tôi quên hết những gì về Hứa Trạch Ngôn, nhưng nhớ tất cả phần còn .

Người khi con đau khổ đến cực độ, não bộ sẽ chủ động chôn giấu ký ức để tự bảo vệ.

cũng như , cho đến đám tang hôm đó, khi Hứa Trạch Ngôn trong hình dạng hồn ma xuất hiện, mới dần nhớ .

Giấc mơ kết thúc cũng là lúc nhớ hết mọi thứ, nhớ , nhớ tình yêu của chúng , nhớ cả cái chết oan khuất của .

tay. Tôi can thiệp nhân quả của Tùng Dã, khiến chịu phản phệ như từng chịu.

Hắn đã từng giết chết yêu, giờ trả giá.

Nhìn xác Tùng Dã lạnh lẽo đó, chỉ thấy khoái chí.

Không quan tâm đến cảnh hỗn loạn xung quanh, vội đến tìm bà Lý, còn một câu hỏi lời giải: Hồn ma của Hứa Trạch Ngôn… thật sự biến mất ?

Tôi tìm bà Lý trong phòng tân hôn, bước , bà đã nhíu mày: “Phòng vấn đề. Con từng hôn mê nhiều lần đúng ?”

Tôi gật đầu: “. chỉ kéo dài nửa tháng.”

Bà Lý sững : “Chỉ nửa tháng? Không thể nào. Trừ khi… thay con chắn.”

Tôi chết sững: “Thay con chắn là ?”

Bà Lý chậm rãi: “Con mượn vận, nên thể chất yếu , vận khí cũng tệ. chỉ nửa tháng thì hợp lý. Chắc chắn chắn thay. Hơn nữa, căn phòng vấn đề, từng định mượn mạng con. kẻ đó giờ chết , nên con .”

Tôi lập tức hiểu, chắn thay … là Hứa Trạch Ngôn.

“Người chắn thay con, sẽ thế nào?”

“Bệnh nặng một trận. nếu là ma…”

Bà Lý dừng một nhịp, ánh mắt nghiêm trọng: “Thì chỉ hai khả năng. Hoặc là hồn phi phách tán, hoặc yếu đến mức ai thấy .”

Tôi ngơ ngẩn quanh, lòng đau như cắt: “Hứa Trạch Ngôn, vẫn ở bên em đúng … chỉ là em còn thấy nữa.”

Tôi rời , trong vô thức về ngôi nhà từng nhốt.

Cửa khóa vân tay và khi đặt tay lên, nó mở.

Căn nhà bài trí ấm áp theo đúng sở thích của .

Tôi nhớ chúng từng sống ở đây ba năm khi nghiệp.

Ngồi sofa, nước mắt tuôn rơi: “Hứa Trạch Ngôn, em nhớ … nhớ đến đau lòng.”

Điện thoại rơi xuống sàn, bật mạng xã hội.

Trong máy chẳng tấm ảnh nào của , nhưng mạng thì .

Tôi từng tình cờ lướt qua một tài khoản phụ, nơi lưu từng mẩu ký ức yêu đương.

21/6: “Người bảo chị chỉ chơi đùa với . Hừ, tin! Hôm qua chị còn hôn mà!”

26/3: “Cãi . Chị bảo vứt . Tôi hai tiếng, chị dỗ. Tôi đòi hai cái hôn mới tha.”

15/4: “Đêm qua chị đắp chăn cho . Còn hôn một cái. Tôi giả vờ ngủ mà vui cả buổi…”

20/5: “Chị từng nuôi cún con. Tôi tặng chị một con. Chị đặt tên nó là Cửu Cửu. Ha, chị đang yêu mãi mãi!”

11/6: “Chị chơi với Cửu Cửu cả chiều, nhắn tin cho . Tôi thất sủng . Hay cũng đeo tai cún bông nhảy lên chị nhỉ?”

Tôi che miệng nức nở.

“Hứa Trạch Ngôn, yêu em thật lòng đến … Tại chết?”

“Em nhớ … nhớ đến mức thà bao giờ quên, để còn thể đau vì sớm hơn.”

“Anh ở , thấy em …?”

18/7: “Hôm nay gặp thanh mai trúc mã của chị, cảm giác thật tệ. Không tại , chỉ là ánh mắt kỳ lạ lắm… Còn lấy mất chiếc đồng hồ luôn đeo, cái đồng hồ chị đã tặng ! Đáng ghét thật.”

5/8: “Gần đây đầu óc cứ mụ mị, làm việc thì liên tục sai sót.
Không biết đang lão hóa sớm … Chị chán ?”

17/9: “Hừm, mấy cứ bảo với chị qua nổi cái gọi là ‘bảy năm ngứa ngáy’. Tôi cầu hôn chị lắm , nhưng chị bảo thích mùa xuân, ngày hoa nở rộ. Chị , khi hoa nở, chị sẽ cưới . Đáng ghét… còn đợi nửa năm nữa. Mà đã chuẩn nhẫn xong cả .”

11/10: “Hôm nay buồn lắm, Cửu Cửu chết , chị lâu… Tôi cũng buồn lắm. Tôi tự nhủ, và chị sẽ mãi mãi bên … đúng ?”

15/12: “Không biết gần đây làm việc quá nhiều , đầu đau như búa bổ. , sẽ giả vờ đáng thương. Mỗi lần như , chị đều đến ôm , vui lắm. Chiều nay chị nhắn tin gì cả. Tôi kể khổ, chị bảo: ‘Chị chỉ là bạn gái, chứ vợ , dính chặt làm gì?’ Đáng ghét, cứ chờ … đến tháng ba hoa nở, sẽ cưới chị!”

20/1: “Hôm nay là Tết. Tôi nhịn nữa, cầu hôn chị . Chị đồng ý ! Tôi biết mà, chị yêu nhất. Tháng ba sẽ làm đám cưới, đến lúc đó chị sẽ là vợ . Hahaha… cả chú cún nhà cũng sắp vợ !”

21/3: “Mai là đám cưới. Tôi hồi hộp quá, gặp chị ngay bây giờ. theo phong tục, để đến mai mới gặp… Đáng ghét. Nhớ chị quá. Hay là… lái xe lén chị một cái thôi, chỉ một cái thôi.”

Kết quả, Hứa Trạch Ngôn… ngay cả cái cuối cùng cũng thấy .

Trên đường đến, gặp tai nạn xe.

Từ ngày hôm đó, thời gian của như mãi mãi dừng .

Chỉ còn một ngày nữa thôi… là đã thể cưới .

“Hứa Trạch Ngôn, em buồn lắm.
Anh thể đến ôm em ?”

Thời gian trôi nhanh quá…

Đã hai tháng kể từ khi hồn ma của Hứa Trạch Ngôn biến mất.

Hôm nay là 22 tháng 3, ngày mà năm xưa đã hứa sẽ cưới .

Tôi mất trí nhớ quá lâu, mãi thể cưới .

Không biết nhóc đó mù cả mắt

giờ thì đã nhớ hết .

“Hứa Trạch Ngôn, chờ .”

Anh thích đám cưới kiểu Trung, nên mặc phượng quan thích nhất.

Anh thích hoa hải đường, nên đã trồng đầy sân hoa hải đường.

Bây giờ… hoa nở .

“Hứa Trạch Ngôn, em đến cưới đây…”

Máu từng giọt chảy xuống từ cổ tay , nhỏ lên cánh hoa.

Trong cơn mê man, như thấy tiếng ai đó khẽ thì thầm: “Chị thật ngốc… , em thật sự thích, thích thích.”

Như cảm giác gì đó, đầu .

Rõ ràng ai cả, nhưng kìm mà bật .

“Hứa Trạch Ngôn, là đúng ? Hoa nở , đến cưới em . Em biết mà, luôn nỡ bỏ em… đồ .”

Loading...