HỈ NỮ LAI NGƯ - CHƯƠNG 6
Cập nhật lúc: 2025-07-10 04:13:35
Phu nhân kích động đến rơi lệ, ôm chặt .
Châu báu bà cọ mặt đau điếng.
Khó khăn lắm mới giãy , ngơ ngác bà , nở một nụ :
"Phu nhân, ngài nhận lầm chăng?"
Hai năm qua, rành rọt tiếng Vân Thành.
"Ta tên là Vân Chu, song mất trong chiến hỏa những năm ."
Ta cúi đầu, ánh mắt cung thuận.
Phu nhân còn hoài nghi, đưa tay nắm lấy cổ tay , thô bạo vén tay áo lên.
Cánh tay từng chịu roi đòn, vốn dĩ sẹo.
giờ một dấu vết.
Do dược hiệu của thứ thuốc cứu mạng , vết thương lành để gì.
Đối diện với cánh tay nhẵn nhụi,
phu nhân nắm ngón tay khẽ run, bỗng tóm lấy cổ tay còn , lặp động tác tương tự.
Vẫn phát hiện sẹo.
Phu nhân hoảng hốt hỏi:
"Không thể nào! Con chính là Ngư nhi! Vết sẹo của con , cho nương , vết sẹo của con ở !"
Qua mấy chạm , mới để ý lớp cẩm y hoa lệ của bà là yếm lót bằng tơ lụa.
Ở kinh đô, bà chỉ mặc cẩm y.
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
Ta giấu sự kinh ngạc đáy mắt, lui một bước:
"Lời phu nhân , tiểu nữ hiểu. Ta từ nhỏ cha yêu thương, từng để thương."
"Xin phu nhân tha cho ."
Bà hiệu cho thị vệ lui xuống.
Ta mới thể rời .
Trở về, mới .
Từ cuối năm ngoái, Tống gia khi t.h.i t.h.ể là giả, liền âm thầm tìm kiếm khắp nơi.
Vừa khéo Trương Sinh đến kinh đô.
Ta và từng vài gặp mặt. Hắn thấy chân dung, nhớ , liền báo cho bọn họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hi-nu-lai-ngu/chuong-6.html.]
Đương nhiên, mấy lời của thể lừa phu nhân.
Bà bèn định cư ở Vân Thành.
Ngày ngày đến ngoài tiểu viện của .
Liên tục năm ngày, thấy lạnh nhạt,
ngày thứ sáu, bà phái mang đến đồ vật của Liễu a bà.
Hành vi đê tiện bà cũng !
Phu nhân hẹn đến tửu lâu.
Trên bàn bày bánh bao nhân thịt, canh trứng gà, còn một bát mì trường thọ.
Bà ân cần bưng thức ăn đặt mặt :
"Ngư nhi, con nếm thử , đều là nương mượn bếp của họ tự tay đó."
Trên ngón tay bà vết bỏng.
Ta đẩy bát mì:
"Phu nhân hà tất ? Canh trứng gà quá ngấy, bánh bao quá khô, còn dùng nữa."
"Về phần mì trường thọ, ngày sinh của , cũng cần dùng."
Phu nhân lộ vẻ từ ái:
"Ngư nhi, đừng giận nương nữa. Vết sẹo năm xưa phụ con cứu con để , mỗi khi trời lạnh đều nhức nhối. Chuyện nhận phạt năm đó là nương sai, về nhà với nương . Phụ và con đang mong con về."
Nhà ư?
Cứu ?
Mong ?
Sao bà thể thản nhiên những lời dối trá !
Ta hất đổ bát mì trường thọ, thể nhẫn nhịn nữa:
"Tống gia khi nào là nhà của ? Các từng xem là nữ nhi?"
“Ngư Nhi, Ngư Nhi… cái tên , chẳng nhất đời!”
“Phu nhân… năm xưa, lão gia cứu rốt cuộc là thật tâm, chỉ vì tự cứu lấy ? Lai Ngư, Lai Ngư… gán phận Hỉ Nữ, đến khi đắc thế ghét bỏ chướng mắt, ruồng bỏ. Nay tìm đến, rốt cuộc vì điều gì, phu nhân lòng tự rõ!”
“Y phục phu nhân cũ chăng? Trang sức cũng là đồ xưa cũ. Ta nhớ từng bảo, là mệnh phụ Tam phẩm, trang sức thời tuyệt đối thể dùng, y phục cũng gấm vóc từ trong ngoài. Nay khác ? Lẽ nào lão gia gặp chuyện chẳng lành triều, nhớ đến , vật may mắn ?”
“Cho nên mới bày vẻ mẫu nữ tình thâm, đón về?”
Từng câu từng chữ, nhuốm m.á.u căm hờn.
Phu nhân khẽ mở môi, chẳng biện giải .
Mấy mươi năm , từng vui sướng, từng mong chờ, , chính tay họ xé nát giấc mộng của . Ta hận! Liễu A bà vất vả lắm mới dạy buông bỏ . hôm nay, bà cố tình khơi gợi mối hận trong lòng . Bảo thể kích động!
Phu nhân kinh ngạc khi chuyện Lai Ngư Nữ. Bà vội vàng giải thích:
“Ngư Nhi, sự tình như con nghĩ . Dẫu năm xưa cứu con mục đích khác, nhưng sự thật là cứu con. Sau , cũng thực tâm xem con như con gái. Năm đó ở kinh thành, dám nhận, cũng là sợ miệng lưỡi thế gian. Dẫu , những năm tháng ở Tống gia, từng để con chịu khổ.”