HỈ NỮ LAI NGƯ - CHƯƠNG 7
Cập nhật lúc: 2025-07-10 04:13:37
Phải, việc ở Tạp dịch viện quả nhiều, nhưng chẳng ai dám cố ý khó . thật tâm đối với là Lâm ma ma, chứ bà .
“Phu nhân, về .”
“Thực , Lai Ngư Nữ chẳng qua cũng chỉ là điềm may mắn. Muốn thoát khỏi khốn cảnh, vẫn tự dựa bản .”
“Liễu A bà vô can với chuyện , xin đừng hại bà , coi như tích thêm chút đức cho Tống gia.”
Vân Thành tuy xa kinh đô, nhưng giáp biên ải. Dạo gần đây, binh lính qua trong thành càng thêm tấp nập. Chỉ cần dò hỏi đôi câu, liền , cục diện ở kinh thành nay khác. Thái tử đắc tội triều đình, hiện cấm túc ở Đông cung. Ngũ hoàng tử đang đắc thế, triều hô phong hoán vũ. Bởi , trong dân gian râm ran tin đồn Đông cung sắp đổi chủ. Thái tử điện hạ vị cao lâu, bệ hạ tuổi cao sức yếu, thể cam tâm nhường ngôi cho khác?
Ta trở về thôn trang, phát hiện đám lính canh gác thường ngày nay bặt vô âm tín. Cổng nhà Liễu A bà cũng vắng bóng trông giữ. Ta vội bước tới thăm, chỉ thấy bà đang đầm đìa nước mắt. Bà nghẹn ngào: “Vân Chu … tất cả tại lão bà tử vô dụng . Thằng khốn Trương Sinh … bọn chúng , đốt sạch đồ của !”
“Hôm con tìm bà là chuyện gì?”
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
Ngoài lo lắng bà vấp ngã, đau ốm thì còn chuyện gì khác? Thực , Trương Sinh chỉ nhớ mặt , quên ở , ngay cả tên cũng . Manh mối đưa là bảo phu nhân tìm Liễu A bà, dù bà ở đây quen nhiều hơn, còn trao cả tín vật giữa bọn họ cho phu nhân.
Liễu A bà kiên quyết phủ nhận quen .
“Mà … vị phu nhân … thật sự là mẫu con ?”
“Trông chẳng giống chút nào. Tuy xiêm y lộng lẫy, nhưng sắc mặt chẳng tươi tắn, trông dữ tợn lắm, chẳng giống .” Liễu A bà đoạn, ánh mắt chợt trở nên dịu dàng:
“Lão bạn nhà qua đời sớm, cũng chẳng để mụn con nào. Mãi mới nhặt một đứa con trai, là thằng khốn.”
“Vân Chu cô nương, con cũng chẳng nhận đàn bà , chẳng con trai, chi bằng… con con gái của .”
Vốn thấy bà , còn an ủi đôi lời. giờ khắc , bỗng dưng chẳng còn tâm trạng. Làm hàng xóm hơn nhiều, hà tất thành mẫu nữ. Thành mẫu nữ, trách nhiệm sẽ khác. Làm hàng xóm, ngày nào đó bà thấy mắt, chẳng thèm để ý đến cũng chẳng .
Ta giúp bà dọn dẹp căn nhà xáo trộn. Trước khi về, dặn bà nghỉ ngơi sớm, ngày mai đến xin bà chỉ giáo thuật trồng rau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hi-nu-lai-ngu/chuong-7.html.]
Rồi cũng trở về.
Trong cơn mơ màng, ngửi thấy một mùi hương quái dị. Giật tỉnh giấc, chỉ thấy trói chặt trong xe ngựa, chân tay trói, miệng nhét vải, chẳng thể phát tiếng động. Ngón tay phu nhân nhẹ nhàng lướt qua gương mặt , dường như chút áy náy.
“Ngư Nhi, đừng trách nương. Nương cũng chẳng còn cách nào khác.”
“Tiền bạc, đồ vật đáng giá trong nhà tiêu tán hết . bọn chúng vẫn chẳng buông tha cha con. Con là hy vọng của bọn .”
“Đừng sợ… nương sẽ hại con .”
Đoàn phi nước đại đến kinh thành với tốc độ tám trăm dặm một ngày đêm. Phu nhân lén đưa Tống phủ bằng cửa . Phủ từng náo nhiệt, nay cổng vắng tanh. Quả đúng như lời bà , những kỳ trân dị bảo vốn tùy ý chiêm ngưỡng nay đều biến mất.
Bà đưa một gian phòng kín mít. Trong phòng bày một tòa tế đàn, đó đặt bát tự của và lão gia. Khắp nơi đều là những chiếc gương đồng cổ quái.
Một đạo sĩ khoác đạo bào tiến gần. Chẳng vị đạo sĩ ban thuốc cho . Phu nhân sai quẳng xuống đất, lạnh lùng lệnh:
“Ta đưa tới . Đây là bạc. Ngươi mau chóng thi pháp, phù hộ lão gia nhà hóa hiểm thành an.”
Lão đạo đắc ý thu lấy bạc. Hắn phẩy tay bảo phu nhân lui sang một bên. Khi lưỡi d.a.o lạnh lẽo lướt qua lòng bàn tay , trong đôi mắt thoáng qua một tia xảo trá khó bề phát hiện.
Hắn lấy nửa bát máu, sang hỏi phu nhân:
“Huyết mạch của lão gia ?”
“Có… ngay!” Nói , bà cất tiếng dặn dò vọng ngoài cửa.
Gã hầu liền bế một hài nhi đầy một tuổi. Lưỡi d.a.o sắc lạnh lướt qua lòng bàn chân hài nhi, tiếng xé lòng vang vọng khắp gian phòng.