Thông báo
🔥SUU TRUYEN ĐÃ HOẠT ĐỘNG TRỞ LẠI. CHÀO MỪNG CÁC BẠN ĐÃ ĐẾN VỚI WEBSITE ĐỌC TRUYỆN CHỮ HÀNG ĐẦU.🔥
- Nếu bạn muốn sở hữu 1 website đọc truyện chữ như Suu Truyện thì hãy liên hệ telegram @devdark07. Hoặc qua mail: devdark383@gmail.com
Tính năng COMING SOON: Phòng Chat Thế Giới

NĂM NÀO CŨNG CÓ MÙA XUÂN - 10

Cập nhật lúc: 2025-07-10 18:29:28

mặc chiếc áo lên , buộc hai dải dây bên hông thành hình nơ bướm.

 

Vốn dĩ gầy, giờ mặc lên càng toát lên vẻ yếu mềm như cành liễu, vòng eo nhỏ đến nỗi một tay cũng thể ôm trọn.

 

Mẹ nhẹ nhàng vuốt ve chiếc áo , ánh mắt bừng sáng từng thấy.

 

“Thích ?” hỏi.

 

“Dạ thích!” Mẹ gật đầu lia lịa, “Thích lắm!”

 

vung tay rộng rãi: “Thích thì mua thêm cái nữa!”

 

Lần để bà tự chọn. Mẹ đưa mắt tới lui quanh giá treo đầy quần áo, lẽ vì từng thấy nhiều đồ đến thế, mãi mới ngơ ngác : “Thôi để chọn , con chọn.”

 

ép, chọn thêm một chiếc áo bông màu trắng.

 

“Mẹ ơi, con cũng đồ mới.” Niên Trường Quý đến lưng , khẽ .

 

chẳng thèm nghĩ ngợi, từ chối thẳng: “Quần áo mày đầy, năm nào Tết cũng mua, cần gì đồ mới nữa?”

 

“Trước giờ từng mua đồ mới cho chị, nhường chị !”

 

“Cũng đúng.” Niên Trường Quý gãi đầu, “Thế… thế sang năm mua cho con nhé?”

 

ậm ừ: “Xem biểu hiện của mày thế nào .”

 

“Ối dào, cô là dâu nhà ai thế ?” Một phụ nữ mặc đồ sặc sỡ tới, “Mua đồ cho con gái ? Bên còn nhiều đồ con trai lắm, dẫn cô qua xem nhé?”

 

liếc bộ đồ bà mặc, như thể mặc hết cả bảng màu lên , khẽ nhếch môi: “Không cần , chỉ lấy hai cái thôi.”

 

“Cô mua cho bé gái hẳn hai cái, bé trai ít nhất cũng mua năm cái chứ!” Bà chủ hồ hởi kéo tay , lời lẽ vô cùng khoa trương, “ từng thấy ai chỉ mua đồ cho bé gái , ai đến tiệm chẳng lấy thêm hai bộ đồ con trai?”

 

“Đi nào, dẫn cô sang bên xem thử!”

 

đoán bà tưởng là khách sộp nên định c.h.é.m , dù cũng hiếm ai chỉ mua đồ cho con gái.

 

“Thương con gái gì cho lắm, cũng chẳng đáng bao nhiêu…”

 

gạt tay bà , vội vàng che tai , “Bà thím , bà im miệng ? Nói thêm câu nào nữa là chẳng mua gì hết đấy.”

 

Thấy sắp nổi giận, bà mới chịu thôi, nhưng miệng vẫn lầm bầm: “Cái bà lạ thật đấy…”

 

Trên đường về nhà, Niên Trường Quý vẫn đeo cái gùi, dù trời lạnh buốt mà trán vẫn lấm tấm mồ hôi.

 

chanh chua móc kiêng dè gì: “Mang nổi chứ gì? Đã bảo đừng theo mà cứ cố.”

 

“Không nặng nặng.” Niên Trường Quý đỡ phần của gùi, khẽ nhấc lên, “Không nặng chút nào, con còn nữa!”

 

Chờ Niên Trường Quý đặt gùi xuống cho vững, hì hục đạp xe ba bánh chở cả nhà về nhà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nam-nao-cung-co-mua-xuan/10.html.]

 

Trên đường nhiều , lác đác vài bóng qua, cũng dễ đạp hơn.

 

Gặp quen còn thể chào hỏi vài câu.

 

Về đến nhà, cất đồ xong liền bắt tay nấu bữa trưa.

 

Mẹ bài tập bàn ăn, còn Niên Trường Quý thì chống cằm, trông bà.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Niên Trường Quý nghiêng đầu: "Chị ơi, sách ?"

 

"Bài về Nhật Nguyệt Đàm." Mẹ đẩy quyển sách đến gần , "Có chị cho ?"

 

"Có, chứ! Mau !"

 

Mẹ dịu dàng cất tiếng : "Nhật Nguyệt Đàm là hồ lớn nhất của tỉnh Đài Loan..."

 

đang nấu ăn trong bếp, tay ngừng, tai cũng nhàn rỗi, vểnh tai cùng họ.

 

"Bốp!"

 

"Trường Quý, Tố Tố, đang học bài hả?!"

 

Một giọng the thé vang lên ngoài cửa.

 

Nghe giọng , chẳng ai khác ngoài vợ của Niên Minh – Trương Đại Hoa.

 

Không chuyện thì đến, mụ đàn bà chua ngoa đến chắc chắn chuyện .

 

quăng cái xẻng nấu ăn, chạy vội ngoài: "Trương Đại Hoa, bà đến gì?!"

 

Trương Đại Hoa như thấy , thẳng đến chỗ Niên Trường Quý, mặt nở nụ méo mó, nhăn nhúm như khối bánh bao ép: "Trường Quý , cả đến thăm con đây."

 

Ở nhà Niên Minh mấy ngày, Niên Trường Quý chịu ít mỉa mai cay nghiệt của bà , sớm rõ bộ mặt thật: "Bà cả của , bà là !"

 

Sắc mặt Trương Đại Hoa sầm xuống, bất thình lình túm lấy cổ tay Niên Trường Quý, chửi rủa: "Đồ sói mắt trắng, nuôi nổi mày, đồ trời đánh, mau trả tao trăm đồng mày ăn cắp !"

 

"Cái gì mà trăm đồng?!" Niên Trường Quý vùng vẫy, " lấy! lấy mà!"

 

Trương Đại Hoa việc tay chân nhiều năm, sức khỏe hạng thường, dễ để giằng ?

 

trừng mắt như hổ đói: "Đừng giả vờ ngu! Tiền tao giấu trong tủ thiếu mất trăm đồng, mày thì còn ai?!"

 

Niên Trường Quý mặt đỏ bừng, tay áo kéo đến biến dạng: " lấy! Chị ơi, cứu em với!"

 

"Mau buông em !" Mẹ vội vàng gỡ tay bà , nhưng một cái hất tay đẩy ngã xuống đất.

 

"Trương Đại Hoa!" xông đến mặt bà , giọng lớn hơn cả bà , "Bà tưởng chếc chắc? Dám mặt bắt nạt con , ai cho bà lá gan đó?!"

 

Loading...