NĂM NÀO CŨNG CÓ MÙA XUÂN - 9
Cập nhật lúc: 2025-07-10 18:29:27
thầm nghĩ khi nhập học thể cho bà học thẳng lớp hai luôn .
Gần đến Tết, thì nghỉ , thì về quê, việc buôn bán cũng dần chậm , dứt khoát cho nghỉ một ngày, bán nữa.
“Nhóc con, đừng nữa.” mặc xong quần áo, tới bàn, “Đi nào, dẫn con mua đồ ngon.”
Mẹ ngẩng đầu khỏi cuốn sách, gấp một nếp đánh dấu ở trang đang , nhét sách ngực, nhảy xuống khỏi ghế.
Cửa lớn thường gió lùa, nên Niên Trường Quý chuyển chỗ ngủ đến cửa nhà bếp, đắp cái chăn bông mới mua cho mấy hôm .
Dù cũng là một đứa trẻ đang lớn, cuối cùng vẫn nỡ, mua cho một bộ chăn nệm. Chỉ là mỗi đối xử với , trong lòng lên án bản một .
Chẳng lẽ mày quên ở kiếp Niên Trường Quý đối xử với con mày thế nào ?
Khi lòng và oán hận trộn lẫn , tâm trạng phức tạp khôn tả.
“Mẹ, hai ?”
nắm tay , kéo bà thẳng ngoài: “Đi mua đồ Tết.”
“Có thể cho con cùng ?” Niên Trường Quý đầy hy vọng.
“Mày gì?” nhíu mày, “Không thấy đạp xe ba bánh đủ mệt ?”
“Lâu lắm ròi con trấn...” Niên Trường Quý đưa tay lau mặt, giọng nhanh chóng nghẹn , “Trước vẫn dẫn con mà.”
Thế là thấy tủi ?
Trước đây còn nào đấy.
“Mẹ ơi, cho em cùng nhé.” Mẹ ôm sách bằng một tay, tay còn kéo kéo áo , “Nếu mua nhiều đồ, em sức, cũng thể phụ mang giúp.”
cúi đầu đôi mắt sáng trong veo của .
Sau hơn hai tháng dạy dỗ, ánh mắt bà bớt nhiều nét sợ hãi.
So với việc khiến Niên Trường Quý buồn, thì khiến vui vẻ vẫn quan trọng hơn.
gật đầu, thuận theo ý : “Nghe con , Trường Quý cùng cũng .”
Niên Trường Quý vui mừng khôn xiết, nhảy bật khỏi chăn, thậm chí kịp mang giày, “Cảm ơn chị, chị với em nhất!”
liếc : “Đã chị với mày, càng đối xử với chị hơn, ?”
Niên Trường Quý vội bổ sung: “Mẹ với con thứ hai!”
để tâm đến lời nịnh nọt của , bước khỏi sân. Đợi vững xe ba bánh, đạp xe bắt đầu xuất phát.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Niên Trường Quý đóng cửa, tiếng gọi to vọng từ phía : “Mẹ ơi, chị ơi, đợi con với!”
Đứa nhỏ đang lớn chạy nhanh lắm, chẳng mấy chốc đuổi kịp, nhanh nhẹn nhảy lên xe, cả xe rung lắc.
siết c.h.ặ.t t.a.y lái: “Thằng nhóc chếc , sợ ba con rớt xuống hố ?!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nam-nao-cung-co-mua-xuan/9.html.]
Niên Trường Quý mang giày bằng tay trái, vỗ n.g.ự.c bằng tay , quả quyết : “Không sợ! Con là đàn ông, nếu thật sự rơi xuống hố, con sẽ bảo vệ hai !”
Mẹ câu của chọc , lấy tay che miệng trộm.
Bà vui vẻ ngẩng đầu trời: “Có nắng !”
Có lẽ vì trời nắng, tâm trạng cũng dần hơn.
Sương lạnh phủ đầy trời, gió tuyết mà vẫn rét buốt thấu xương, rít qua mặt , khiến trái tim ấm áp dần lạnh .
Vừa , nảy một ý nghĩ thật nực .
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, chấp nhận đứa bé chín tuổi Niên Trường Quý của kiếp .
08
Sáng sớm, phố phiên chợ chẳng mấy , nhưng phần lớn các cửa tiệm vẫn còn mở cửa.
dắt dạo khắp nơi, Niên Trường Quý đeo chiếc gùi theo chúng .
Nhà hầm chứa, mua liền một lúc mười cân thịt heo, mua thêm hai con cá.
Mua thêm một đôi câu đối và ít pháo hoa pháo giấy.
Cuối cùng là cân một ít lạc và hạt dưa rời.
Bánh hoa mai, bánh đậu xanh, bánh ngàn lớp, bánh sen, kẹo sữa Đại Bạch Thố, kẹo truyền thống vị lạc, kẹo da trâu, còn cả mấy loại kẹo dẻo đang thịnh hành cũng mua một ít.
Niên Trường Quý đến trố mắt, nuốt nước miếng liên tục.
lấy một miếng bánh củ mã thầy đặt tay , đó lạnh mặt với Niên Trường Quý: “Không lén ăn đấy!”
Sự thiên vị của rõ ràng đến mức , Niên Trường Quý bĩu môi, như đến nơi.
Cửa hàng kẹo kế bên là tiệm quần áo, nổi hứng, mua cho mấy bộ đồ mới.
bước chọn tới chọn lui, cuối cùng chọn một chiếc áo khoác nhỏ màu đỏ, tươi tắn cồng kềnh.
, định gọi tới thử, thì thấy bà đang nhân lúc chọn đồ, lén đưa miếng bánh củ mã thầy cho Niên Trường Quý.
Niên Trường Quý hí hửng nhận lấy bánh, bẻ đôi đưa một nửa cho bà.
“Chị, chị cũng ăn .”
May mà ăn cả miếng, nếu thì cho tay.
giữ vẻ mặt bình thản, gọi bọn họ: “Nhóc con, mau thử cái xem.”
Niên Trường Quý thèm đến phát điên, lập tức nhét nửa miếng bánh miệng, nhai há mồm, lúc thì ngậm miệng kín mít, dám nhúc nhích nữa.
vờ như thấy vẻ lúng túng thoáng qua mặt : “Mau đây nào!”
Mẹ chạy nhỏ đến: “Vâng, con đến đây!”