Thông báo
🔥SUU TRUYEN ĐÃ HOẠT ĐỘNG TRỞ LẠI. CHÀO MỪNG CÁC BẠN ĐÃ ĐẾN VỚI WEBSITE ĐỌC TRUYỆN CHỮ HÀNG ĐẦU.🔥
- Nếu bạn muốn sở hữu 1 website đọc truyện chữ như Suu Truyện thì hãy liên hệ telegram @devdark07. Hoặc qua mail: devdark383@gmail.com
Tính năng COMING SOON: Phòng Chat Thế Giới

Sát Thủ Hai Thân Phận - Chương 1

Cập nhật lúc: 2025-07-29 23:58:10

(1)

Trời tháng Tám, nắng chói chang, trong phòng đặt vài chậu băng cũng chẳng ngăn nổi cái nóng hừng hực.

Khi chỉ nhảy thùng băng để nguội bớt, cô nàng mặt bọc kín mít từ đầu đến chân, chỉ lộ đôi mắt long lanh như nước.

Trông chẳng khác gì một con nhộng lớn.

“Một ngàn năm trăm lượng! Chiết Diên cô nương, thể thêm nữa!”

Trong phòng thoang thoảng mùi hương u đàm, một loại hương liệu độc quyền của Yến Linh các.

Ai dính mùi , mất bảy bảy bốn mươi chín ngày mới tan hết.

Đây là cách Yến Linh các đối phó với những khách chỉ trả tiền cọc chuồn mất thanh toán nốt.

Dính hương u đàm, tắm rửa thế nào cũng chẳng sạch, hoặc là đợi bốn mươi chín ngày tự tan, hoặc là dùng nước thanh lộ đặc chế của Yến Linh các để rửa.

Thời gian dài như , đủ để của chúng tìm kẻ đó.

trốn đến chân trời góc bể, cũng sẽ tóm. Đến lúc , chỉ là chuyện tiền bạc nữa.

Thấy chẳng phản ứng, ánh mắt cô nàng nhộng lộ vẻ giằng xé, cắn răng nghiến lợi.

Nàng tháo đôi vòng ngọc bích cổ tay, đặt lên bàn.

“Đây là di vật của mẹ , đã bán hết trang sức, chẳng còn gì nữa.”

Ta cầm một chiếc vòng lên, ngắm ánh sáng lọt qua cửa sổ. Vòng ngọc xanh biếc, như một vũng nước mùa xuân.

Hàng , ưng.

“Thành giao.”

Cô nàng nhộng thở phào, đặt lên bàn năm trăm lượng bạc, những tờ bạc lẻ, từ mười đến vài chục lượng.

“Như đã thỏa thuận, trả năm trăm lượng, phần còn khi xong việc.”

Ta rút dao găm bàn, tra bao.

“Ba tháng , bến Trường Lâm, một tay giao tiền, một tay giao hàng.”

(2)

Thẩm Lương là vị hôn phu của , kiểu chỉ phúc vi hôn từ trong bụng mẹ.

Cha và cha , sống chết .

Hồi nhỏ, thường theo cha mẹ đến phủ Thẩm dự tiệc.

Người lớn chuyện của lớn, và Thẩm Lương thì chơi đùa trong vườn hoa.

Trong vườn một cái lỗ chó, và Thẩm Lương chui qua đó, chạy phố mua kẹo hoa quế của bán rong.

Thẩm Lương là một thằng nhóc mũm mĩm, lúc nào cũng kẹt ở lỗ chó.

Mỗi lần như thế, lưng, đạp một phát đẩy ngoài.

Tiếc là cha phạm tội, đày Thục Trung.

Từ đó, và Thẩm Lương gặp , cũng chẳng còn ăn kẹo hoa quế ngọt ngào nữa.

Không biết nhóc mũm mĩm ngày nào giờ trông .

Tháng qua, đã lên kế hoạch ám sát ba lần.

Lần đầu, phục kích đường Thẩm Lương tan triều về phủ.

Ta bắn ba mũi tên xe ngựa của , một mũi cắm trục xe, một mũi xuyên qua rèm, ghim lên mũ quan, mũi cuối cùng, xin , lệch mất, xuyên qua cổ họng một vệ sĩ bên cạnh.

Lần thứ hai, bố trí cơ quan trong thư phòng , ai ngờ một thị nữ hầu hạ vô tình chạm , chết kim độc.

Lần thứ ba, bỏ độc dược bát thuốc bổ uống, nhưng vô tình giết chết quản gia trung thành nhất của phủ.

Ba lần tay, ba lần thất bại.

Thế nên quyết định phủ, ở bên cạnh , chờ thời cơ hạ thủ.

Trước khi , tắm bằng nước thanh lộ mấy lần, đảm bảo còn chút mùi hương u đàm nào .

Sát thủ của Yến Linh các, mỗi nhiệm vụ, đều tắm rửa như .

Ta mặc váy lụa rườm rà, đầu cài lệch mấy cây trâm, cầm tín vật định hôn của nhà Thẩm, gõ cửa Thẩm gia.

“Phiền bẩm báo, rằng vị hôn thê của Hầu gia đến để thực hiện hôn ước.”

(3)

Thẩm Lương ghế thái sư, đối diện .

“Ngươi lấy gì chứng minh ngươi là tiểu thư Phó gia, Phó Minh Diên?”

Ta ném tín vật lòng , thản nhiên xuống ghế bên cạnh.

“Dựa cái . Thứ do Thẩm lão thái quân đưa cho Thẩm phu nhân, Thẩm phu nhân đưa cho , là tín vật chỉ dành cho chủ mẫu nhà các .”

Thẩm Lương ném miếng ngọc bội chất lượng thượng hạng lên bàn, chẳng thèm .

“Nếu ngươi giết Phó tiểu thư, cướp ngọc bội để giả danh thì ?”

Hắn bước đến mặt , cúi xuống, gương mặt tuấn tú dần phóng đại.

Đến khi thở ấm nóng phả lên má , mới thấy khó chịu, mặt .

“Trên mông một nốt ruồi đỏ, to bằng móng tay…”

Hồi nhỏ, Thẩm Lương chui lỗ chó, cẩn thận làm rách quần, thấy, ngoài chẳng ai biết.

Từ vẻ mặt trêu chọc, Thẩm Lương chuyển sang lạnh lùng, thẳng dậy chỉ trong nháy mắt.

Hắn lưng , vành tai đỏ, gọi quản gia ngoài cửa .

“Thành thúc, sắp xếp phòng cho Phó tiểu thư.”

Một đàn ông trung niên cúi đầu cung kính bước .

Ông là quản gia mới của Thẩm Lương, từng là phó tướng của Thẩm bá phụ trong quân.

“Hầu gia, sắp xếp Phó tiểu thư ở ?”

“Vườn Khánh Hinh.”

Vườn Khánh Hinh tuy nhỏ, nhưng ngay sát viện của Thẩm Lương, cửa rẽ là đến nơi ở.

Tiện cho việc tay, hợp ý .

(4)

Tối hôm chuyển vườn Khánh Hinh, bưng một bát chè ngân nhĩ tự làm, đến thư phòng Thẩm Lương.

Thẩm Lương đang xử lý công vụ, chăm chú đến mức gõ cửa rầm rầm mà chẳng thấy.

Vệ sĩ canh cửa khó xử, thấy sắp gõ tan cửa, tên cao lớn bên trái nhịn , khuyên: “Phó tiểu thư, khi Hầu gia xử lý công vụ, cho phép ai quấy rầy, cô đừng làm khó chúng .”

Tên lùn bên phụ họa: “ , ngay cả biểu tiểu thư mới đến phủ, lần buổi tối mang điểm tâm đến, còn Hầu gia mắng cho một trận.”

Thẩm Lương một biểu họ Tiết, là con gái của .

Sau khi cả nhà diệt môn, cô nàng họ Tiết sống nhờ ở Thẩm gia.

Ta hiểu ý hai vệ sĩ, ngay cả biểu thân thích của Thẩm Lương cũng quấy rầy lúc , huống chi là , một vị hôn thê rõ ràng.

tình thế hiện tại phức tạp, nhất định .

Ta chỉnh cây trâm vàng lệch đầu, mỉm dịu dàng với hai vệ sĩ.

“Hai vị, xin đắc tội.”

Ngay đó, ánh mắt kinh ngạc của họ, xông lên, một cước đá văng cửa thư phòng.

Tiếp theo, một tiếng hét chói tai vang lên bên tai, suýt làm điếc.

Ta xoa tai, kỹ, chẳng trách hai vệ sĩ hét lên.

Chỉ thấy một nữ sát thủ mặc trang phục vũ nữ Tây Vực, đang áp sát Thẩm Lương đang ngay ngắn.

Đôi tay mềm mại xương của nàng nắm chặt một con dao găm tinh xảo.

Và con dao , đang kề ngay cổ Thẩm Lương.

(5)

Thấy ba chúng sững sờ ở cửa, nữ sát thủ nũng nịu hừ một tiếng, con dao trong tay đè mạnh hơn cổ Thẩm Lương.

Lông mày của Thẩm Lương khẽ nhíu, môi bật một tiếng rên khe khẽ.

“Đừng gần, gần sẽ giết ngay!”

Ồ, khéo thật, cũng đến để giết .

Ta bước tới một bước, nữ sát thủ hoảng loạn siết mạnh tay, cổ Thẩm Lương dao cứa rách, máu nhỏ xuống vạt áo.

Hóa là một tay mơ, hoảng loạn như , chẳng chút điềm tĩnh của sát thủ.

Hai vệ sĩ bên , tên cao gọi Phù Phong, sợ đến mức túm tay áo , nhất quyết cho tiến lên.

Tên lùn gọi Dã Sơn, tay cầm kiếm run lẩy bẩy, sợ cô nàng đang khống chế Thẩm Lương kích động mà cứa cổ .

Không biết Thẩm Lương tìm hai tên kỳ lạ , còn hoảng hơn cả nữ sát thủ, chẳng bằng Thẩm Lương bình tĩnh.

Ta thầm tiếc nuối, nếu Thẩm Lương chết trong tay nàng , chẳng lĩnh tiền mà cần động tay, sướng biết bao.

cô nàng , vẻ đủ bản lĩnh, xem vẫn tự tay.

“Cô nương, bình tĩnh chút, cô dùng sức nữa là chết thật đấy.”

Ta chỉnh cây trâm vàng đầu, thứ nặng quá, cứ trượt khỏi búi tóc.

“Nếu chết, cô cũng chẳng sống .”

Trâm vàng tuột, rút nó , cầm trong tay nghịch.

Nữ sát thủ giật giật khóe mắt, con dao kề cổ Thẩm Lương cũng nới lỏng.

“Cô thả , sẽ để cô .”

Ta cân nhắc cây trâm trong tay, chậm rãi : “Dĩ nhiên, cũng thể để cô tay , cây trâm vàng coi như thù lao lần , thế nào?”

Ta bước tới một bước, nữ sát thủ phản kháng, tâm trạng căng thẳng của nàng đã dịu .

“Thật chứ?”

Câu hỏi ngây thơ của nàng khiến nhịn , mỉm cưng chiều.

“Dĩ nhiên là…”

Ta bước thêm một bước, dừng , cách đã đủ.

“… giả.”

Cùng lúc, cây trâm rời tay, với tốc độ cực nhanh, cắm phập cổ họng nữ sát thủ.

Bàn tay đang khống chế Thẩm Lương buông lỏng, con dao rơi xuống đất kêu “xoảng”.

Haizz, lỡ tay , vốn định nhân cơ hội dùng trâm giết Thẩm Lương để lĩnh nốt một ngàn lượng từ cô nàng nhộng.

Tiếc thật.

Nữ sát thủ ngửa đầu ngã xuống, hai vệ sĩ lập tức xông tới, kéo thi thể nàng khỏi thư phòng.

Ta định , nhưng Thẩm Lương gọi .

Đứng ở cửa, Thẩm Lương vẫn trong thư phòng.

Ánh nến vàng vọt, chập chờn lúc sáng lúc tối.

Ánh sáng mặt Thẩm Lương cũng lúc mờ lúc tỏ, khiến rõ.

“Còn chuyện gì , Hầu gia?”

Chờ mãi thấy Thẩm Lương lên tiếng, mất kiên nhẫn.

“Nếu gì, đây.”

“À, Hầu gia, cây trâm vàng đó tốn của một trăm lượng, nhớ trả nhé.”

Ta nhanh, rõ Thẩm Lương đó, chỉ thoáng thấy chữ “Tuyết”.

A Diên, A Tuyết, mèo chó gì đó, trả tiền cho nhanh lên mới là chuyện chính, về ngủ thôi!

Loading...