Thông báo
🔥SUU TRUYEN ĐÃ HOẠT ĐỘNG TRỞ LẠI. CHÀO MỪNG CÁC BẠN ĐÃ ĐẾN VỚI WEBSITE ĐỌC TRUYỆN CHỮ HÀNG ĐẦU.🔥
- Nếu bạn muốn sở hữu 1 website đọc truyện chữ như Suu Truyện thì hãy liên hệ telegram @devdark07. Hoặc qua mail: devdark383@gmail.com
Tính năng COMING SOON: Phòng Chat Thế Giới

Sát Thủ Hai Thân Phận - Chương 2

Cập nhật lúc: 2025-07-29 23:58:11

(6)

Ta giật tỉnh dậy từ giấc mơ, trời vẫn sáng.

Đã lâu mơ. Hôm nay gặp Thẩm Lương, mơ giấc mơ .

Trong mơ, là một vầng trăng đỏ.
Dưới ánh trăng đỏ, xác chết la liệt.

Một cô bé búi tóc hai bên, hai chân chặt đứt.

Cô bé lê lết bằng tàn thân, máu me đầy , bò đến mặt .

Cô ngẩng đầu, dùng đôi hốc mắt đẫm máu .

“Tại mày chết? Chính mày đã hại cả nhà tao! Chính mày hại chết cha mẹ tao! Tại mày chết?”

Giọng cô bé gào lên thê thiết, từ hốc mắt móc mất chảy hai dòng lệ máu.

Phía cô bé, thi thể một cặp vợ chồng trung niên treo cây, đung đưa.

Đột nhiên, một cơn gió thổi qua, khiến hai thi thể xoay , đôi mắt còn đồng tử chằm chằm .

Từng tiếng chất vấn từ miệng hai thi thể vang lên.

“Tại mày chết?”

“Tại mày chết?”

Phải, tại chết… ?

Quạ ngoài cửa sổ kêu ầm ĩ, kéo tỉnh khỏi giấc mơ.

Ta tiện tay lấy một chiếc áo choàng giá, cầm một vò rượu bước ngoài.

Ngoài sân, trăng treo giữa trời, tiếng quạ lác đác.

Cũng giống như đêm nhiều năm .

Ta trèo lên mái nhà, xuống, đập vỡ nắp vò, uống rượu ánh trăng.

Hốt hoảng nhớ nhiều năm , cũng trong một đêm trăng như thế.

Ta lừa vị hôn phu nhỏ leo lên mái nhà, lén uống một vò rượu lê hoa trộm từ hầm rượu của cha .

Mở nắp vò, mùi rượu nồng nàn bay , kịp uống, hai đứa trẻ đã say vài phần.

Dưới , hầu trong phủ lo lắng tìm hai tiểu chủ tử.

Còn mái nhà, nhỏ bé lảo đảo lên, chỉ vầng trăng sáng trời, giọng non nớt với nhóc vị hôn phu: “Tiểu ca ca, ca xem, trời hai vầng trăng kìa.”

Cậu vị hôn phu mặt đỏ bừng vì rượu, lảo đảo nắm tay , cẩn thận bảo vệ .

“Ta thấy , đúng là hai vầng trăng, còn thấy hai A Diên nữa.”

Trong ký ức, đầu, vị hôn phu đang chồng thành hai bóng, ngây ngô : “Ta cũng thấy hai Lương ca ca, thật , hai A Diên, hai Lương ca ca, mỗi A Diên đều một Lương ca ca.”

Cậu vị hôn phu nắm chặt tay , ánh trăng, đôi mắt sáng lấp lánh.

“Ta và A Diên, mãi mãi chia lìa.”

“Ừ! Mãi mãi chia lìa!”

Ánh trăng như gương, soi sáng hiện tại, cũng soi sáng quá khứ.

Những ký ức cố ý che giấu, ánh trăng, chẳng thể trốn .

Lời hứa mãi chia lìa, cuối cùng vẫn chia xa, sống chết chẳng rõ.

Ta nâng chén, kính trong bóng tối từ xa.

(7)

Từ khi ở phủ Hán Dương Hầu, ban đêm ở đây náo nhiệt hẳn.

Khi thì bầy bồ câu bay vù vù, khi thì đám mặc đồ hành lượn qua lượn trung Thẩm gia.

Một nửa trong số họ đến để giết Thẩm Lương, nửa còn đến giết .

giết , hiểu.

Sát thủ, giết là chuyện thường.

Ta nhận nhiều phi vụ như , những kẻ giết cũng thân nhân bạn bè, luôn một hai báo thù.

Như phò mã của Dục Hoa trưởng công chúa chẳng hạn.

Từ khi ám sát phò mã, Dục Hoa trưởng công chúa liên tục phái đuổi giết , từ Thục Trung đến Mạc Bắc, từ Mạc Bắc đến Nam Cương, từ Nam Cương về kinh thành.

Ta hiểu nổi Dục Hoa trưởng công chúa, một gã bỏ vợ, giết vợ diệt con như thế, cứ buông .

Còn những kẻ giết Thẩm Lương đều là cao thủ nổi danh trong giới sát thủ, thậm chí tổ chức sát thủ lừng lẫy “Dạ Ngâm Ứng Giác Nguyệt Quang Hàn” cũng nhúng tay .

Ta tò mò, rốt cuộc Thẩm Lương đã đắc tội bao nhiêu mà lắm kẻ giết đến .

Sau khi đánh một trận với Bạch Dạ Ngâm và phản đồ Đường Môn Đường Tích Nguyệt, biết đáp án.

“Người giết Thẩm Lương chỉ một, một kẻ thể tên.”

Mẹ kiếp, dám đùa với bà cô !

Ta tặng Bạch Dạ Ngâm và Đường Tích Nguyệt một trận mưa kim lê hoa, đầu kim bôi độc dược tự chế của , trúng độc sẽ mọc đầy đốm tím, nâu, xanh , một tháng mới tan.

Hai cực kỳ coi trọng dung mạo, ít nhất cũng khiến họ yên tĩnh một tháng.

Nếu nợ lão đại của họ một ân tình, cả hai đã chẳng nổi phủ Hán Dương Hầu.

Từ khi Bạch Dạ Ngâm và Đường Tích Nguyệt chịu thiệt trong tay , phủ Hán Dương Hầu yên ả hơn nhiều.

Ta bắt đầu nghĩ cách làm giết Thẩm Lương.

Vừa nghĩ một ý , kế hoạch kịp thực hiện, đã một vị khách mời mà đến.

Biểu cô nương ở nhờ Thẩm gia, Tiết Tình Thư.

(8)

“Cô chính là vị hôn thê của Lương ca ca? Nhìn cũng chẳng gì đặc biệt.”

Khi Tiết Tình Thư đến, đang bảo Tiểu Ngư Nhi, a Thẩm Lương điều đến hầu , giúp pha chế thuốc.

Mười mấy loại bột, theo tỷ lệ khác , trộn lẫn với .

Kịch độc vô song, thấy máu là chết.

“Ta khuyên cô nên rời khỏi Thẩm gia , biểu ca thích cô , trong lòng đã khác .”

Tiết Tình Thư dung mạo xinh , nhưng sức khỏe yếu, như liễu yếu gió, chực ngã.

Chỉ cái miệng là chẳng dễ thương chút nào.

Nàng , Tiểu Ngư Nhi lập tức bỏ việc, lấy đệm lót ghế, đỡ nàng xuống.

Sau khi Tiết Tình Thư xong, Tiểu Ngư Nhi dâng trà, quạt mát, như thể thấy to đùng cạnh.

“Khụ khụ.”

Ta ho hai tiếng, nàng để ý.

“Khụ khụ.”

Lại ho hai tiếng, nàng vẫn để ý.

Ta tháo đôi găng lụa tằm, sờ mũi.

“Tiểu Ngư Nhi, nãy em giúp pha thuốc độc, lúc rót trà cho Tiết cô nương, em rửa tay…”

Xoảng, cây quạt tay Tiểu Ngư Nhi rơi xuống đất.

Ngụm trà Tiết Tình Thư uống phun hết , Tiểu Ngư Nhi lập tức lao ngoài tìm nước rửa tay.

“Cô … trà của Tiết cô nương uống ! Có độc!”

Ánh mắt rời khỏi Tiểu Ngư Nhi, sang thấy Tiết Tình Thư đang cầm bát đựng dung dịch chiết xuất từ thiên tiên tử, mạn đà la và cà dại, định súc miệng.

Tiết Tình Thư sợ hãi buông tay, bát chứa nửa phần dung dịch suýt rơi xuống đất, may mà đỡ kịp.

Mấy thứ tốn bao công sức mới làm , nhỏ một giọt cũng xót.

Ta cẩn thận đặt bát lên tầng cao nhất của giá đa bảo, mới nhớ hỏi.

“Tiết cô nương gì?”

Tiết Tình Thư hoảng hồn, dám , cũng chẳng dám .

“Ta… … chẳng gì!”

Tiết Tình Thư gần như bỏ chạy ngoài, như thể trong phòng thứ gì đáng sợ.

Khi Tiểu Ngư Nhi , trong phòng chỉ còn và một mùi hương u đàm.

“Tiết cô nương ?”

Ta đang sắp xếp các gói bột thuốc, loại thấy máu là chết, loại giết vô hình, cũng bột ngứa và thuốc xổ để trêu .

“Tiết cô nương? Chắc là chuyện hợp, từ lâu .”

“Lạ thật, thiếu mất một gói thuốc nhỉ?”

(9)

Tiểu Ngư Nhi nhướn mày, tiếp tục giúp pha thuốc.

Ta gây sự với Tiết Tình Thư, nhưng nàng mách Thẩm Lương.

Nói đe dọa nàng , còn định hạ độc giết nàng .

Người lớn thế , còn học trẻ con, đấu thì tìm lớn.

Ta giết nàng làm gì, ai trả tiền cho .

cũng , ít nhất cho cơ hội tiếp cận Thẩm Lương.

Mấy ngày nay Thẩm Lương bận rộn đến chân chạm đất, dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn chó.

Còn thì ngược , dậy muộn hơn chó, ngủ sớm hơn gà.

Tức đến mức cô nàng nhộng gửi thư bồ câu mắng , sờ mỡ mới mọc eo, đúng là lười biếng thật.

cũng thể trách , vì Thẩm Lương đang tránh .

Mấy ngày gặp, Thẩm Lương tiều tụy nhiều.

Tiết Tình Thư ghế , lóc kể tội .

Người rơi lệ, đúng là thật.

Như lê hoa đẫm mưa, khiến xót xa.

Tiếc là đối với Thẩm Lương, cái cọc gỗ , chẳng tác dụng.

Ta thản nhiên đối diện hai họ, tay cầm con dao găm sắc bén, mỉm hiền lành họ.

“Biểu ca! Ca xem, nàng còn đe dọa !”

Tiết Tình Thư chỉ con dao trong tay , hét lên với Thẩm Lương.

Ta nàng hét đến đau tai, thầm tính toán, nếu giờ giết Thẩm Lương, liệu thoát .

là sát thủ chuyên nghiệp, thể để ngoài mục tiêu thấy mặt thật.

Giờ ngoài Thẩm Lương còn Tiết Tình Thư, khó thật.

Thôi, để tìm cơ hội khác , là bảo cô nàng nhộng trả thêm tiền, tiện tay xử luôn tình địch cho nàng .

Ta để ý Tiết Tình Thư, chỉ Thẩm Lương: “Hầu gia tìm việc gì?”

Lông mày Thẩm Lương từ lúc đã chẳng giãn .

Hắn ném qua một tấm thiệp mạ vàng, đó mấy chữ lớn “Hầu gia Thẩm thân mở”.

“Con gái Thừa tướng mở tiệc ngắm hoa, mời Phó tiểu thư đến dự. Là vị hôn thê của bản Hầu, Phó tiểu thư cũng nên lộ diện trong vòng quý nữ ở kinh thành.”

Loading...