THƯ NGHI, THÊ TỬ CỦA TA - 1
Cập nhật lúc: 2025-07-09 00:15:19
1
Tên buôn , kẻ khác thì chỉ đáng ba lượng, hai lượng bạc, nhưng thì đáng giá đến mười lượng, còn bảo sẽ đưa lên kinh thành hưởng phúc.
Lúc rời nhà, phụ mẫu chạy theo một đoạn xa, ba cũng chạy gọi “Đại ca, đại ca” mãi thôi.
Có lẽ là gió tuyết thổi rát cả mắt, khiến cũng rơi lệ.
Đến ngã ba lớn, , nắm c.h.ặ.t t.a.y phụ mẫu, dặn họ gắng gượng thêm một chút, cả nhà nhất định nguyên vẹn, chờ trở về.
Nước mắt mẫu như suối khơi thông, cứ tuôn mãi dừng, từng con thể nhiều nước mắt đến .
Cứ thế, theo tên buôn ngày một xa, cho đến khi đầu chỉ còn thấy vài chấm đen nhỏ xíu giữa đất trời trắng xóa.
Nỗi buồn trong lòng thể kìm nén nữa, nước mắt liền trào .
Tên buôn ném cho một chiếc khăn tay, :
“Tiểu tử, nghĩ thoáng chút, mới chỉ bắt đầu thôi mà.”
Cùng với còn hơn chục đứa trẻ, nam nữ đều . Trong đó một tiểu nha đầu là Nhị Nha trong làng , thấy thì vẻ mừng rỡ, rụt rè gọi một tiếng:
“Trường Sinh ca…”
Dọc đường tuy vất vả, ăn gió sương, nhưng ít cũng cơm ăn, vẫn còn hơn ở nhà chờ c.h.ế.t đói.
Trẻ con cái ăn , thấy nhiều chuyện lạ dọc đường, khí cũng còn u ám như lúc ban đầu nữa.
Trong lòng vẫn luôn nhớ đến phụ mẫu cùng mấy , với bạc , họ thể chống chọi qua mùa đông .
Ta chẳng buồn chuyện, chỉ lặng lẽ quan sát thứ xung quanh.
Cứ nghỉ, nghỉ suốt mấy tháng trời, cùng đổi liên tục, đến khi tới kinh thành, chỉ còn mười đứa diện mạo sáng sủa nhất.
Tên buôn đưa chúng một tiểu viện, cho tắm rửa sạch sẽ, chải chuốt gọn gàng, cho ăn một bữa no nê.O mai d.a.o Muoi
Sáng hôm bắt đầu lượt tới chọn “hàng”.
Nhị Nha đưa đến phủ một vị quan tam phẩm.
Trước khi , nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y . Ta an ủi, bảo nàng hãy giữ gìn bản , sống cho , còn cơ hội gặp .
Ban đầu, cũng một nhà phú hộ chọn trúng.
đúng lúc đó, một nữ nhân ăn mặc lòe loẹt đến, chăm chú lâu, rút hai trăm lượng bạc.
Tối hôm đó, tên buôn cứ mà ấp úng, cuối cùng đưa cho năm lượng bạc, :
“Đừng trách ... cũng chẳng dễ sống gì .”
2
Ngày hôm mới , bản bán Nam Phong quán.
Ta thực sự thể chấp nhận , kỹ nam còn bằng lúc theo bọn thổ phỉ.
Nhân lúc bọn họ sơ ý, vùng thoát, bỏ chạy.
bọn gia nhân và kỹ nô của Nam Phong quán nhanh bắt .
Nắm đ.ấ.m cước đá liên tiếp rơi xuống , khiến đầy thương tích, nhưng chỉ cắn răng chịu đựng, rên một tiếng.
Thấy phía một cỗ xe ngựa trang trí hoa lệ, liều bò qua, lớn tiếng hô:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thu-nghi-the-tu-cua-ta/1.html.]
“Cứu với! Cứu với! Ta nguyện trâu ngựa để báo đáp !”
Cứ thế, đại tiểu thư cứu về, trở thành thị vệ cận bên nàng.
Mụ tú bà lúc thường vênh váo hống hách , nay mặt nàng cũng cúi đầu khom lưng, ôm lấy ba trăm lượng bạc, lắc lư eo mà rời , mặt mày tươi rói.
Phụ của đại tiểu thư còn trẻ mà là thiếu khanh của Đại Lý Tự, còn mẫu là quận chúa phủ Tín Vương.
Nàng là trưởng nữ, còn hai và một nhỏ nhất mới hai tuổi, vô cùng đáng yêu.
Trước đây, một gia đình như căn bản cả đời chẳng cơ hội tiếp xúc. Vậy mà giờ đây thể ngày ngày hầu hạ bên cạnh.
Lão gia trạc ba mươi, dung mạo tuấn tú, dáng dấp cao ráo, nhưng khí chất vô cùng nghiêm nghị.
Phu nhân thì tựa tiên nữ giáng trần, mấy đứa nhỏ đều thừa hưởng nét của cả hai, đứa nào cũng xinh xuất chúng.
Đặc biệt là đại tiểu thư, mới tám tuổi mà hơn cả những đứa bé trong tranh Tết, còn ăn lưu loát, hiểu lễ nghĩa.
Có khi nàng đến ngẩn , nàng liền trừng mắt , đành cúi đầu tiếp tục luyện võ.
Đám thị vệ chúng cùng phủ đó tổng cộng tám , ngày ngày học văn luyện võ, còn là bảo vệ tiểu thư.
Trong phủ ăn ngon mặc ấm, mỗi tháng còn tiền công.
Hằng tháng đều đánh giá, ai biểu hiện thì còn thưởng thêm.
Vì gia đình, cũng vì tiểu thư, luôn gắng sức hơn .
Ngay cả phu nhân cũng , ba trăm lượng đó, tiểu thư bỏ thật là xứng đáng.
Mỗi tháng nhận tiền, gần như tiêu gì, đều tích cóp , đợi đủ thì tìm cách nhờ gửi về quê, kèm theo thư nhà, mong phụ mẫu thể cho mấy học.
Nay sống ở kinh thành, thấy nhiều hiểu rộng, cũng hiểu rõ chỉ sách, thi khoa cử, mới đường cho một kẻ nghèo như .
Thời gian như nước trôi qua, năm đại tiểu thư đến tuổi cập kê, nàng trở nên đến mức khuynh thành khuynh quốc, sắc khiến sững sờ chỉ riêng .
Lễ cập kê của tiểu thư tổ chức cực kỳ long trọng, những nhân vật quyền quý tiếng trong kinh thành đều đến phủ chúc mừng.O Mai d.a.o Muoi
Ngày hôm , đại tiểu thư thực sự vô cùng, đến mức khiến lòng run rẩy. Trong tim, cứ lặp lặp cái tên , Tần Thư Nghi.
Thế nhưng, còn kịp dâng tặng lễ vật, thì biến cố xảy …
3
Một đám tràn phủ, rằng lão gia cấu kết với ai đó mưu phản, tội đại nghịch bất đạo, Tần gia tịch biên bộ gia sản.
Nghe bên nhà đẻ của phu nhân cũng kết tội nặng.
Phu nhân tin liền lập tức triệu tập một nhóm nha và thị vệ tín, phát cho mỗi giấy bán cùng vàng bạc, bảo chúng mang theo các thiếu gia, tiểu thư trốn , nhất định bảo vệ họ chu .
Trong lúc hỗn loạn, tiểu công tử nhét lòng .
Ta ôm lấy bé, định tìm đại tiểu thư, nhưng khắp nơi đều thấy bóng dáng nàng, hoảng loạn vô cùng. Phu nhân rưng rưng nước mắt, chỉ hiệu cho , chạy mau , chạy !
Cái đêm hỗn loạn , chẳng còn nhớ nữa.
Ta ôm lấy tiểu công tử, trốn đông trốn tây, ngày nào cũng dạy bé lời khai giả, giả hai từ nơi xa tới kinh thành tìm .
Ta lẩn trốn trong thành suốt nhiều ngày, đợi đến khi thấy tình hình yên hơn một chút, mới dám dò la tin tức về Tần gia.
Nghe cả nhà đều tống đại lao, là án tử, thể hỏi thăm chút tin tức gì.
Ta đành nghĩ cách đưa tiểu công tử ẩn cư sâu trong những con hẻm chợ búa ở kinh thành.