Vọng Dư Tuyết - Chương 8: Tỉnh ngộ
Cập nhật lúc: 2025-08-29 15:32:37
Chuyển ngữ: Naomi.
những lời , Cố Vân Tung cuối cùng vẫn hỏi miệng, chuyển đề tài: “Nếu hôm cô cung, Tứ hoàng tử e là dù quỳ hỏng cả đôi chân, Hoàng đế cũng chắc liếc y một cái.”
“Phải.” Thừa tướng khều tim nến, ngọn nến chập chờn tỏa ánh sáng dịu dàng, chiếu lên gò má nàng, trông thật tĩnh lặng và bình yên: “Sinh mẫu của Tứ điện hạ mất sớm, vua cha đoái hoài đến sống c.h.ế.t của y, ai ai cũng coi y là bùn đất chân, giẫm một cái là giẫm.”
Cố Vân Tung chăm chú lắng nàng , nhíu mày: “Đại hoàng tử và Tam hoàng tử tạm thời đến. Chỉ là Nhị hoàng tử vốn là con của Trung cung, tính tình tuân thủ phép tắc, Hoàng đế e là cũng ý lập trữ quân, tại cô chọn Tứ hoàng tử hề chút vốn liếng ?”
Nàng thể kiếp chính là con sói đội lốt g.i.ế.c c.h.ế.t . Thôi Cẩm Chi thầm oán một câu.
nếu thật sự , e là vị Định Viễn Tướng quân mắt thể lập tức cầm lấy cây hồng thương, c.h.é.m c.h.ế.t cái kẻ hoang đường là nàng ngay tại chỗ mất.
Nàng sân cỏ cây tiêu điều, chỉ nhàn nhạt đáp một câu: “Nhị hoàng tử chỉ thể một vị vua giữ gìn thành quả, quyết tâm tiến lên, cải cách mạnh mẽ, vẫn bản lĩnh đó.”
Không sự dạy dỗ tận tâm của Thôi Cẩm Chi ở kiếp , tương lai của Kỳ Húc rốt cuộc sẽ , nàng mong chờ.
“ tiểu tử của cô dường như tin tưởng cô cho lắm.”
Lần gặp mặt bên ngoài Thái Cực Điện, dù Tứ hoàng tử lúc đó vô cùng suy yếu, ánh mắt y vẫn cực kỳ sáng suốt, vẫn luôn bất động thanh sắc quan sát và Thôi Cẩm Chi, dường như đang phán đoán rốt cuộc quan hệ giữa họ là gì.
Kỳ Hựu hành động như , chứng tỏ y vẫn mang lòng hoài nghi với Thừa tướng.
Thôi Cẩm Chi bất đắc dĩ véo sống mũi, đáp: “Phải đó, cho dù đích mặt khiến Hoàng đế xử trí Tam hoàng tử, là kéo cái thể ốm yếu của chăm sóc y cả đêm, cũng thể khiến y mở lòng với .”
Nàng cũng sầu não về chuyện lắm chứ.
Dẫu cho nàng đầy bụng kinh luân, cũng năng lực, mưu lược giúp y đoạt thiên hạ, nhưng Kỳ Hựu tin nàng, cũng dùng nàng.
Nàng còn phò tá thế nào nữa, chẳng lẽ cầm kiếm ép y lên ngôi hả?
“Thuở nhỏ theo một vị du y hành tẩu bốn phương, từng tình cờ gặp một thuần thú. Ông với , thuần thú bắt đầu từ khi con non nhận chủ, cho ăn, dạy kỹ năng, thể thiếu thứ gì.”
“Mà quan trọng nhất, chính là dạy dỗ trái tim nó. Bước là gian nan và khó khăn nhất, nếu thành công—”
Thần sắc thiếu nữ bình tĩnh: “Dù con non trở thành mãnh thú đáng sợ, mạnh mẽ đến , cũng sẽ mãi mãi ngoan ngoãn phủ phục chân thầy từng dạy dỗ nó.”
“Hiện giờ y tin , lẽ là do và y ở bên đủ lâu.”
Cố Vân Tung trầm mặc hồi lâu, mới thở dài, ngửa , thẳng thiếu nữ mắt: “Tứ hoàng tử từ nhỏ cha thương yêu, lớn lên trong thâm cung chịu bao nhiêu giày vò.”
“Cô y Hoàng đế sai, nhưng ngoài , còn gì khác nữa.”
“A Cẩm, năm đó từng , chỉ cần cô , nhất định sẽ giúp cô. Nếu cô nhận định Tứ hoàng tử, y trở thành vua của thiên hạ , thì cô thể chỉ coi y như một con thú nhỏ.”
Chàng như tự giễu lắc đầu: “Cô đó, hiểu lòng , cũng lợi dụng nhân tính, cách dùng lợi ích để thúc đẩy khác. sự đời muôn hình vạn trạng, chỉ mưu tính mới thể vận hành.”
“Còn … tình.”
“Thầy trò, bạn bè, yêu, đều là tình. Cô … chỉ chân tâm mới đổi chân tâm.”
Thiếu nữ ngẩn , từng nghĩ đến nguyên nhân là như .
Vốn dĩ nàng chỉ cố gắng bồi dưỡng một vị minh quân, để thể giao phó tất cả chuyện cho y. Bất kể quá khứ y , trong lòng nghĩ thế nào, nàng đều quan tâm.
Suy cho cùng, nàng chỉ cần một công cụ hình giúp thành nhiệm vụ mà thôi.
Đây chẳng là nàng và Kỳ Húc của kiếp , vì lợi mà đến, tự nhiên cũng sẽ vì lợi mà tan.
Giờ phút lời Cố Vân Tung , nàng cuối cùng cũng tỉnh ngộ.
Nhớ thiếu niên mê man giường, vùng vẫy trong thâm cung, giống như một con sói nhỏ hung tợn kháng cự tất cả , y cuộn , dốc hết sức lực để sống sót, Thôi Cẩm Chi mới bàng hoàng nhận sự lạnh lùng của bản .
Nàng giống như một ngoài cuộc cao, lạnh lùng y giãy giụa trong bóng tối và khổ nạn để nuốt chửng, cứ ngỡ rằng vài phần ân huệ ban phát là thể khiến y cảm kích rơi lệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/vong-du-tuyet/chuong-8-tinh-ngo.html.]
Trái tim vốn lãnh đạm đầu tiên rung động, trong khoảnh khắc , nàng mới thật sự nảy sinh ý nghĩ chăm sóc y khôn lớn nên .
Thời gian trôi chầm chậm, giọt nến đỏ rực chảy xuống, lấp đầy cả đế đèn, Cố Vân Tung cũng lên tiếng phá vỡ sự tĩnh lặng .
Chàng , với trí tuệ của nàng, hiểu những đạo lý là chuyện khó.
Một lúc , chỉ thấy Thôi Cẩm Chi đầu , tiếp tục chủ đề nữa: “ , một chuyện cần để ý giúp .”
“Tứ điện hạ tuy do dạy dỗ, nhưng chuyện học võ… thực sự bất lực.”
“Ta về sẽ bảo thuộc hạ soạn một danh sách gửi cho cô.” Cố Vân Tung suy nghĩ một chút, nghiêng đầu : “Chỉ tiếc là, đồ của cô thể để đích dạy dỗ.”
Trên mặt Thôi Cẩm Chi cũng lộ nụ vui vẻ: “Lỡ mất cơ hội Định Viễn Đại tướng quân danh chấn tứ phương đích dạy dỗ, đúng là y phúc phận .”
Chuyện cũng cách nào, năm Văn Đức thứ mười bốn, Thôi Cẩm Chi thế giới đầy hai năm, vì sinh tồn mà bất đắc dĩ cùng một vị du y lang thang khắp nơi. Khi đó Cửu Giang dịch bệnh lan tràn, dân lưu vong bạo loạn, thiếu niên tướng quân Cố Vân Tung phụng chỉ dẫn quân trấn áp, cứu Thôi Cẩm Chi suýt c.h.ế.t đói, hai từ đó quen .
Sáu năm gặp , củ cải nhỏ tiện tay cứu năm đó, ngờ hóa thành Trạng nguyên lang cài hoa cung đình.
Chàng kinh ngạc sự xuất chúng của nàng, cũng khuyên nàng rời .
lẽ cả đời Cố Vân Tung cũng khó thể quên, thiếu nữ mặc nam trang, gương mặt trầm tĩnh nhưng đôi mắt sáng đến chói mắt, trong đồng tử tựa như tia lửa lập lòe, bừng cháy rực rỡ.
Nàng , hãy cái thời loạn lạc , dân sinh điêu , hồng nhạn bi ai. Dù phạm điều cấm kỵ của thiên hạ, nàng cũng vì bá tánh mà dựng nên một vị minh quân, vì trong thiên hạ mà tìm một con đường sống!
Chàng im lặng lâu, khẽ một câu:
“Được, giúp cô.”
Nàng cũng thực sự , bốn năm tận tâm tận lực, ngụ binh ư nông, khéo dùng, thủ đoạn sắt máu, tấm lòng nhân ái thương dân.
Bao năm qua, nàng ở triều đình nắm giữ phong vân biến ảo, ở nơi sa trường định càn khôn thiên hạ. Chàng nghĩ, nếu thể giúp nàng đại công cáo thành một phen, cũng uổng công quen .
Cố Vân Tung nhếch môi nhẹ, dậy, ném cho Thôi Cẩm Chi một thứ. Nàng vội vàng bắt lấy, kỹ thì phát hiện là một cái bọc, hỏi : “Cái gì đây?”
“Cuối năm đánh một trận với bọn Nhung man ở biên quan, đám khốn kiếp đó phát hiện sắp thua là vội vàng dâng lên bảo vật, là huyết sâm gì đó, cô cầm lấy uống chơi.”
Thôi Cẩm Chi bất đắc dĩ, căn bệnh do hệ thống tạo , dù đem hết trân bảo thiên hạ hóa thành thang thuốc cho nàng uống, cũng chắc hiệu quả, nhưng nàng vẫn khẽ khàng đáp: “Cảm ơn”.
Cố Vân Tung nhấc chân bước ngoài, lưng về phía nàng, mấy để tâm vẫy tay, đuôi tóc buộc cao khẽ tung bay.
Thôi Cẩm Chi bóng lưng của , phảng phất như thấy vô dẫn quân xuất chinh, thương bạc giáp đen, chân đạp tuấn mã, diệt sạch bọn tiểu nhân.
Nàng đột nhiên tò mò, kiếp Cố Vân Tung tin nàng c.h.ế.t thảm, phản ứng sẽ ?
[Phần tiếp theo của kiếp thể dùng điểm cống hiến của cô để đổi xem đó~]
Hệ thống đột nhiên hiện lên một câu trong đầu nàng. Thôi Cẩm Chi thầm đảo mắt, nàng thèm xem.
Nàng định dậy, bỗng trời đất cuồng, nàng vội vàng chống góc bàn, lấy bình tĩnh.
[Thực đến để nhắc nhở cô, chức năng che chắn mất hiệu lực…]
Lời còn dứt, Thôi Cẩm Chi lập tức choáng váng đầu óc, khỏi lảo đảo mấy bước: “Ngươi… khụ khụ…”
[Cô thể chọn sử dụng điểm cống hiến để tiếp tục đổi lấy chức năng che chắn nha~]
Rõ ràng là giọng máy móc lạnh băng, nhưng Thôi Cẩm Chi sự hả hê đậm đặc trong đó.
Nàng gì đó, nhưng cơn đau ập đến ngập trời, Thôi Cẩm Chi ho dữ dội, m.á.u tươi từ miệng phun , rơi lấm tấm áo bào.
Chân nàng mềm nhũn, thế giới mắt chốc lát đảo lộn, khoảnh khắc cuối cùng khi ngất , Thôi Cẩm Chi thầm nghĩ…
Cái hệ thống chó má … ngươi để một câu chứ…