Thông báo
🔥SUU TRUYEN ĐÃ HOẠT ĐỘNG TRỞ LẠI. CHÀO MỪNG CÁC BẠN ĐÃ ĐẾN VỚI WEBSITE ĐỌC TRUYỆN CHỮ HÀNG ĐẦU.🔥
- Nếu bạn muốn sở hữu 1 website đọc truyện chữ như Suu Truyện thì hãy liên hệ telegram @devdark07. Hoặc qua mail: devdark383@gmail.com
Tính năng COMING SOON: Phòng Chat Thế Giới

Vọng Dư Tuyết - Chương 9: Chăm sóc

Cập nhật lúc: 2025-08-29 15:32:38

Chuyển ngữ: Naomi.

Từng bát thuốc đen kịt liên tục đưa phòng ngủ của phủ Thừa tướng, Thái y viện cử ba bốn vị ngự y ngày đêm túc trực bên giường Thừa tướng.

Đến cả Hoàng đế mỗi ngày hạ triều, việc đầu tiên cũng là hỏi thăm sức khỏe Thừa tướng .

Không chỉ trong cung , mà cả dân chúng kinh thành đều vô cùng lo lắng cho vị Thừa tướng nhân đức .

Xưa nay chỉ Tể tướng đương triều là một vị quan phụ mẫu lo cho nước cho dân, ngày thường ngài chỉ giản dị, thường xuyên cứu tế bá tánh ở ngoại thành, trong triều cũng thủ đoạn chính trị. Mấy năm ngài tại vị, khiến vô tham quan ô bám dân hút m.á.u lượt ngã ngựa, bá tánh ai nấy đều khỏi cảm tạ ngợi ca.

Hiện nay vô con mắt đổ dồn về phủ Thừa tướng, dò la tin tức bên trong, mới trong phủ đừng là kiều thê mỹ , đến cả cũng ít đến đáng thương, chỉ mấy lão bộc già yếu và một tiểu nha đầu hầu hạ sinh hoạt thường ngày cho Thừa tướng. Người đời càng thêm khâm phục phong thái cao khiết của Thừa tướng, lũ lượt kéo đến chùa Hộ Quốc tụng kinh cầu phúc cho ngài.

Thế nhưng liên tiếp bảy tám ngày, vẫn tin tức Thừa tướng khá hơn, trong kinh thành thậm chí âm thầm lời đồn, rằng Thừa tướng sắp đến ngày tận , e qua nổi Tết Nguyên Tiêu.

“Sao thế ?”

Thiếu niên ghế cao, ánh nến tù mù sách, đầu cũng ngẩng, chỉ nhàn nhạt hỏi đang quỳ đất.

Người đó là một nam tử cao gầy, mặc trường bào đen dài chấm đất, treo đầy trang sức bạc phức tạp, mấy lọn tóc bạc thấp thoáng ẩn hiện, cổ tay và chân còn buộc mấy chiếc chuông nhỏ bằng dây đỏ, theo động tác cúi đầu của mà kêu leng keng, trông cực kỳ quỷ dị.

“Mạch đập của Thừa tướng yếu ớt, âm dương lưỡng hư.”

Thiếu niên , khẽ nghiêng đầu: “Đàm Mân, chẳng lẽ đến cả ngươi cũng cứu ?”

“Ta chẳng qua phụng sự Trường Sinh Thiên nhiều năm, miễn cưỡng nắm giữ vài phần sức mạnh, chứ y sĩ. Bệnh của vốn kéo dài quá lâu, thời gian lao lực quá độ, thêm cả nhiễm phong hàn, mạch tượng hư nhược, thậm chí khó cảm nhận .”

Đàm Mân nuốt nước bọt:

“Nếu Điện hạ cứu, e là… chỉ một cách.”

Kỳ Hựu do dự: “Nói.”

“Thần nữ là tồn tại tôn quý nhất Trường Sinh Thiên, mà trong cơ thể của ngài, đương nhiên cũng chảy dòng m.á.u của bà .” Giọng Đàm Mân bình : “Dùng m.á.u của ngài để bồi bổ, thể tạm thời kéo từ Quỷ Môn quan trở về.”

Gương mặt thanh tú lạnh lùng của Kỳ Hựu ánh nến trở nên mờ ảo. Y tùy ý vết sẹo cổ tay , thần sắc đột nhiên trở nên thấy chán ghét bản .

Y lười biếng “ừm” một tiếng, phất tay, định để ám vệ đưa Đàm Mân .

Đàm Mân lập tức rời , ngược còn trầm ngâm, dường như lời . Kỳ Hựu cuối cùng cũng ngẩng đầu thẳng , hỏi: “Còn việc gì?”

“Ngài… hình như để tâm đến vị Thừa tướng ?”

Kỳ Hựu nhàn nhạt liếc qua, ánh mắt lạnh lẽo lạ thường.

Đàm Mân chạm với ánh mắt lạnh thấu xương của y, liền ngoan ngoãn cúi đầu, đôi mắt cụp xuống, từng chữ một: “Dù thế nào nữa, kính mong Điện hạ… đừng quên những khổ nạn mà Thần nữ chịu.”

-------------------------------------------------------------------

“Mấy ngày nay đều như , dù dùng cách gì đổ thuốc , lâu Công tử vẫn sẽ nôn .” Thanh Uẩn mắt đỏ hoe, nức nở: “Ngự y chúng nên chuẩn hậu sự .”

Kỳ Hựu giường đang nhắm chặt mắt hôn mê bất tỉnh, giọng nhàn nhạt: “Đưa thuốc cho , ngươi nấu ít cháo trắng.”

Lòng Thanh Uẩn vốn đang hoảng loạn, giờ phút thiếu niên mắt giọng điệu trầm , nội tâm cũng bình tĩnh một cách kỳ lạ. Nàng cố nén nước mắt gật đầu, lui khỏi phòng.

Kỳ Hựu chăm chú giường một lúc, đầu đến bát thuốc. Tay y nhẹ nhàng giơ lên, nắm lấy con d.a.o găm sắc bén trượt từ trong tay áo, y rạch mạnh một đường lên tay , một dòng m.á.u nhỏ theo lòng bàn tay chảy hết trong bát.

Vẻ mặt y chút gợn sóng, y băng bó vết thương cổ tay, bưng bát thuốc lên, đỡ lấy tấm lưng gầy gò của Thôi Cẩm Chi, đưa thẳng bát thuốc đến bên môi nàng.

Mùi thuốc đắng chát và mùi m.á.u tanh hòa quyện , nồng nặc đến mức khiến nôn. Thôi Cẩm Chi trong cơn mê nhíu mày, vô thức nghiêng đầu tránh.

Kỳ Hựu - cả hai kiếp cũng từng hầu hạ ai: …

Y thở dài, ôm lòng, dùng thìa múc một muỗng đút lên môi nàng, Thôi Cẩm Chi nhíu chặt mày, ý thức hỗn độn né tránh, nhưng ghì chặt thể động đậy. Cứ thế từng muỗng từng muỗng, một bát thuốc trộn lẫn m.á.u nhanh chóng cạn đáy.

Kỳ Hựu đặt xuống, cẩn thận đắp chăn cho nàng.

Cái thể ốm yếu thế của nàng thể khuấy đảo phong vân nơi triều đình.

Y quan sát Thôi Cẩm Chi một lúc, đưa tay lau vết m.á.u vô tình dính môi nàng, khẽ hừ một tiếng.

là hời cho nàng .

Nếu bây giờ nàng còn vài phần tác dụng với y, y chẳng thèm cứu .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/vong-du-tuyet/chuong-9-cham-soc.html.]

Thôi Cẩm Chi quả thực đúng như lời đánh giá của thế nhân, là một bậc quân tử thanh cao trong sạch, đoan chính lễ độ. Cái nhà chẳng khác túp lều cỏ là bao.

Một bát thuốc đổ , Thôi Cẩm Chi cũng nôn nữa. Cứ như hôn mê thêm hơn một ngày, trong thời gian đó nàng Kỳ Hựu ép uống mấy bát máu, bệnh tình rốt cuộc dần dần định.

Thôi Cẩm Chi từ từ tỉnh , lên màn trướng đầu, nhất thời phân biệt đang ở . Nàng nghỉ một lát, mới chống dậy trong phòng.

Cách đó xa, mấy đốm lửa trong chậu than kêu lách tách, hòa cùng mùi dược liệu và ngải cứu, ấm áp đến mức khiến chỉ ngủ .

Kỳ lạ, tỉnh cơ thể dường như đau như .

Thôi Cẩm Chi vẫn luôn , nhiệm vụ cuối cùng của sẽ đơn giản như . Người của Cục Quản lý để nàng nghỉ hưu sớm như thế, đương nhiên sẽ khiến hệ thống liều mạng cản trở nàng.

Thỉnh thoảng bệnh nặng, chỉ là để nàng dùng nhiều điểm cống hiến hơn để đổi lấy chức năng che chắn. Chỉ khi nàng tiêu càng nhiều điểm cống hiến, cách nàng rời khỏi Cục Quản lý càng xa.

Nàng tạm thời c.h.ế.t , chỉ là mỗi tỉnh , cơ thể đều sẽ đau đớn khôn tả, cho thấy hệ thống tha thiết hy vọng nàng sử dụng điểm cống hiến đến mức nào.

, nàng cảm thấy cơ thể… khá ? Tuy lập tức thể bước nhanh như gió như bình thường, nhưng ít nhất còn nặng nề như .

Đây là mời thần y từ đến, thể chống hệ thống?

Thôi Cẩm Chi ngẫm nghĩ trong lòng, Thanh Uẩn bưng một bát thuốc đẩy cửa phòng . Thấy nàng tỉnh, lập tức tiến lên quỳ bên giường, kịp mở lời nước mắt như chuỗi ngọc đứt dây ngừng tuôn rơi.

“Công tử… hu hu… cuối cùng cũng tỉnh , dọa c.h.ế.t nô tỳ mất.”

Thôi Cẩm Chi chút buồn , nàng đưa tay lau nước mắt cho Thanh Uẩn, thở hổn hển: “Sợ gì chứ, Công tử nhà ngươi c.h.ế.t .”

Hốc mắt Thanh Uẩn đỏ hoe, vội vàng đỡ Thôi Cẩm Chi xuống: “Người hôn mê suốt mười ngày nay , đến cả thái y cũng … cũng chúng …”

Đầu Cẩm Chi vẫn còn choáng váng, vốn định dỗ nàng vài câu, nhưng trong lòng nàng vẫn đang canh cánh một chuyện khác: “Ta hôn mê mười ngày nay, là do vị thái y nào chăm sóc?”

“Vẫn là ngự y của Thái y viện đây, đổi.”

Thôi Cẩm Chi day day đầu, bảo Thanh Uẩn rót cho uống, cuối cùng cũng tan chút vị tanh ngọt dứt trong cổ họng. Còn kịp mở lời, Thanh Uẩn như nhớ điều gì đó, vội vàng bổ sung: “Ngoài thái y , mấy ngày nay Tứ điện hạ cũng ngày đêm chăm sóc đó ạ, sáng nay mới nghỉ một lát.”

Nghe , Cẩm Chi ngạc nhiên, những ngày qua hóa là y chăm sóc ?

Tiếng gió ngoài cửa sổ vẫn đang rít gào, khung cửa gõ nhẹ, một giọng trong trẻo truyền đến: “Lão sư.”

Thiếu niên cửa, tay cầm khay gỗ đựng bát thuốc, bình tĩnh trong.

Thôi Cẩm Chi ngẩn , thiếu niên cách đó xa vóc mảnh khảnh, dường như gầy ít. Nàng vội vàng mở miệng: “Mau … khụ khụ…”

Lời dứt, nén ho khẽ.

Thiếu niên lập tức nghiêng bước cửa, đem gió tuyết đóng bên ngoài. Y đặt thuốc sang một bên, mới nhẹ nhàng cúi xuống bên giường, vẻ mặt đầy quan tâm.

Thôi Cẩm Chi rộ lên, cầm lấy tay thiếu niên, khẽ thổi một lòng bàn tay y, sưởi ấm cho y: “Đợi ở ngoài bao lâu ? Có lạnh ?”

Kỳ Hựu cử chỉ mật bất ngờ của nàng cho cứng đờ, chỉ cảm thấy như một tia sét bổ từ đầu đến chân, mãi một lúc lâu y mới cứng nhắc đáp: “Không… lạnh.”

“Vậy thì .” Thôi Cẩm Chi mỉm , cầm lấy bát thuốc bên cạnh khuấy nhẹ.

Trong thở tràn ngập mùi dược liệu đăng đắng, nàng nếm thử một ngụm, cảm thấy gì khác thường.

Nếu là do thuốc, là thứ gì khiến cơ thể nàng chuyển biến ?

Kỳ Hựu vị công tử như ngọc mắt, ba ngàn sợi tóc xanh buông lơi lưng nàng, nhất cử nhất động đều giấu vẻ cao sang. Khi uống thuốc cũng chỉ nhíu mày, giống dáng vẻ né tránh thuốc đắng khi hôn mê.

Y còn kịp thưởng thức cảm giác khác lạ tinh tế dâng lên trong lòng, cắt ngang.

“Công tử, Nhị hoàng tử chuẩn lễ vật đợi ngoài cửa phủ, đến thăm ạ.” Hoài Tư ở ngoài cửa thấp giọng báo.

Thôi Cẩm Chi dùng khăn vuông cẩn thận lau vết nước bên môi, hồi lâu mới nhạt: “Tin tức của nhanh nhạy thật đấy.”

“Mời Nhị điện hạ đại sảnh, thần tắm gội qua loa sẽ đến ngay.”

Nói xong liền chống tay, sắc mặt tái nhợt dậy.

Kỳ Hựu vững vàng đỡ lấy nàng: “Lão sư mới tỉnh, thể chịu nổi?”

Quả nhiên là vì tình nghĩa thầy trò của kiếp , thiếu niên bất động thanh sắc cụp mắt xuống, đồng tử đen kịt ánh lên vẻ lạnh lùng, nàng màng đến thể cũng gặp ư.

Thừa tướng mặc áo đơn màu trắng tuyết trong nội thất, vẻ mặt bình tĩnh: “Nào đạo lý bề từ chối chứ?”

“Điện hạ cùng với thần .”

Loading...